⬅ Trước Tiếp ➡
 
Cô bình tĩnh, sau khi rửa mặt ăn bữa sáng xong thì cô lái xe đi đến cục dân chính, hôm qua đã bàn rồi, tám giờ ba mươi.
 
Đợi từ tám giờ ba mươi đến chín giờ, bóng dáng của Phó Đình Viễn vẫn không hề xuất hiện.
 
Đợi thêm nửa tiếng nữa, Du Ân đành phải gọi điện thoại cho anh  “Tôi đã đến cục dân chính rồi, khi nào anh đến?”
 
Phó Đình Viễn hờ hững nói  “Tôi đang ở Hải Thành.”
 
“Cái gì?” Du Ân rất là kinh ngạc, sau khi kinh ngạc lại có chút tức giận  “Không phải anh nói tám giờ ba mươi đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn sao?”
 
“Dự án bên này xảy ra chút chuyện, sáng sớm tôi đã phải chạy qua đây xử lý rồi.”
 
“Nếu không có chuyện gì thì cúp máy.” Giọng điệu của Phó Đình Viễn bình bình, nói xong trực tiếp cúp điện thoại.
 
Du Ân cầm điện thoại, một ngọn lửa không biến tên dâng lên trong lòng.
 
Bởi vì đối với anh mà nói, cô là thứ có cũng được không có cũng chẳng sao, cho nên một chuyện lớn như ly hôn cũng có thể cho cô leo cây.
 
Ngồi vào trong xe một hồi lâu tâm trạng của cô mới dần bình phục lại được. Hai mươi phút sau, cô xuất hiện ở trước cửa nhà của Tô Ngưng – bạn tốt của mình.
 
Tô Ngưng là một ngôi sao đang hot, xinh đẹp nổi tiếng.
 
Nghe Du Ân nói cô quyết định ly hôn với Phó Đình Viễn, cô ấy lập tức vòng tay ôm cô vào lòng  “Chúc mừng cậu, sắp thoát khỏi bể khổ rồi.”
 
Du Ân cạn lời trước biểu cảm khoa trương của Tô Ngưng, nhưng cũng đủ để nhìn ra được Tô Ngưng bất mãn thế nào đối với cuộc hôn nhân giữa cô và Phó Đình Viễn.
 
Tô Ngưng thấm thía nói  “Tớ đã sớm khuyên cậu rồi, nhân lúc còn trẻ thì sớm rời khỏi anh ta đi, như thế cậu mới có vốn liếng bắt đầu lại từ đầụ”
 
“Tớ biết rất nhiều cậu trai nhỏ tươi mơn mởn trong giới giải trí, sau khi ly hôn tớ sẽ giới thiệu hết cho cậụ”
 
Du Ân vội vàng lắc đầu  “Đừng đừng đừng, tớ không muốn yêu đương với ngôi sao đâu, tớ cũng không muốn yêu nữa.”
 
Khi Du Ân nói xong lời cuối cùng thì giọng điệu có chút ảm đạm, ba năm ở bên Phó Đình Viễn này, cô thật sự đã bị tổn thương rất lớn.
 
Tô Ngưng tiếc nuối hô lên  “Không phải chứ? Một người đẹp vừa xinh như hoa vừa có tài năng thế này mà lại không muốn yêu đương ư? Quá phung phí của trời rồi ”
 
Du Ân rủ mắt xuống nhìn ly rượu đỏ, lầm bầm  “Đàn ông thì có gì tốt chứ? Còn không bằng chuyên tâm gây dựng sự nghiệp.”
 
Cô cũng muốn chứng minh, sau khi rời khỏi Phó Đình Viễn, cô vẫn có thể sống rất tốt.
 
 
 
Nghe Du Ân nói muốn gây dựng sự nghiệp, hai mắt Tô Ngưng lại phát sáng  “Này này, công ty của tôi có một cơ hội được ra nước ngoài để học tập về ngành biên kịch này, nếu như cậu muốn liều mình vì sự nghiệp, tớ xin sếp Chung giúp cậụ”
 
Lúc Du Ân học đại học, cô học chuyên ngành phim ảnh, mặc dù vừa tốt nghiệp đã gả cho Phó Đình Viễn làm mợ chủ, nhưng Tô Ngưng không cam tâm tài năng của cô bị mai một, bởi vậy cô ấy đã giới thiệu cô làm part time biên kịch.
 
Chẳng qua chuyện này không có bất kỳ ai biết cả, Phó Đình Viễn không biết, người ngoài cũng không biết, bởi vì khi làm biên kịch Du Ân dùng bút danh Vi Lương.
 
Lời nói của Tô Ngưng khiến Du Ân vô cùng vui mừng ngạc nhiên  “Thật sao?”
 
“Đương nhiên là thật rồi.” Tô Ngưng chắc chắn nói  “Sếp Chung vẫn luôn tán thưởng tài năng của cậu, mặc dù cái nghề biên kịch này cậu chỉ làm thêm mà thôi, nhưng nếu như cậu ký hợp đồng làm biên kịch chính thức của công ty thì chắc chắn sếp Chung sẽ không keo kiệt mà dùng tất cả tài nguyên bồi dưỡng cậụ”
 
Công ty của Tô Ngưng là giải trí Chung Đỉnh, là ảnh đế trước đây rút khỏi showbiz – Chung Văn Thành, cùng bạn tốt của mình bắt tay khởi nghiệp, quy tụ đội ngũ biên kịch, đạo diễn và những diễn viên nổi tiếng nhất trong nước, những bộ phim truyền hình trong mấy năm này đều rất hot, được đánh giá rất cao.
⬅ Trước Tiếp ➡