⬅ Trước Tiếp ➡
 
Thân hình của Du Ân lung lay, sắc mặt cũng xấu hổ mà đỏ lên vì mấy câu nói cay nghiệt của Phó Đình Viễn.
 
Đúng vậy, lúc trước nếu không phải hai ba con bọn họ khiến cho công ty suýt chút phá sản, cô cũng sẽ không bị người ba ruột của mình mưu tính đưa lên giường của Phó Đình Viễn.
 
Ba năm nay, cô vẫn luôn muốn tìm một cơ hội giải thích với anh, nhưng anh căn bản không nghe, cũng không tin cô vô tội.
 
“Không sao cả, tôi bán mình cho anh ba năm, giúp bọn họ chống đỡ thêm ba năm, đủ rồi, không còn nợ nần gì bọn họ nữa.”
 
Trong nháy mắt, đáy mắt của Phó Đình Viễn như có bão tố  “Cô xem như ba năm này bán thân cho tôi ư?”
 
“Không phải sao?” Du Ân quay đầu nhìn anh, đáy mắt toàn là nước mắt  “Trong lòng anh vốn đã có người rồi, giữa chúng ta, trừ làm chuyện vợ chồng ra thì chẳng có quan hệ gì cả, cho nên ba năm này của tôi có khác gì bán thân cho anh đâu?”
 
“Tốt  Rất tốt ” Phó Đình Viễn nghiến răng nghiến lợi, trong giọng nói chứa đựng ý lạnh đáng sợ.
 
“Du Ân, vậy còn cô thì sao? Cô bằng lòng từ bỏ cuộc sống tốt đẹp lúc này? Ngoại trừ tình cảm, cái gì tôi cũng cho cô cả.”
 
Sự khinh miệt và đùa cợt của anh đã kích thích ngang ngược không chịu khuất phục trong lòng Du Ân, cô ngẩng khuôn mặt dịu dàng lên, nhìn thẳng vào ánh mắt đáng sợ của anh, nói  “Cảm ơn anh đã nhắc nhở, tôi có tay có chân, cho dù là nhặt ve chai, quét rác thì cũng không đến mức chết đói đâụ”
 
Du Ân biết, toàn bộ nhà họ Phó, ngoại trừ ông cụ Phó ra thì đều không xem cô ra gì cả.
 
 
 
Nhưng thật ra cô cũng tốt nghiệp một trường đại học có tiếng, chẳng qua chỉ là vừa tốt nghiệp đại học xong đã phải gả cho Phó Đình Viễn, rửa tay gác kiếm làm mợ Phó mà thôi.
 
Phó Đình Viễn cười lạnh nói  “Tốt, sáng mai gặp ở cục dân chính lúc tám giờ ba mươi.”
 
Nói đã đến nước này, Du Ân quay đầu rời đi, nếu đã vạch mặt rồi thì không thể nào cùng ngủ trên một cái giường được nữa.
 
Nhưng mà sau lưng bỗng nhiên truyền đến một sức lực hung hăng túm cô lên giường, thân thể cao lớn rắn chắc của người đàn ông đè cô ở dưới thân mình.
 
Du Ân giãy giụa nói  “Không phải anh đồng ý ly hôn rồi sao? Bây giờ anh đang làm cái gì vậy?”
 
Phó Đình Viễn cắn khóe môi của cô, hung tợn nói  “Còn chưa ly hôn, cô nói bán thân cho tôi, vậy thì tôi ngu hay sao mà không ngủ?”
 
Du Ân gắt gao cắn môi của mình…
 
Dưới hành động kịch liệt không chút thương hoa tiết ngọc nào của Phó Đình Viễn, Du Ân cũng nghĩ thông rồi, Phó Đình Viễn nói rất đúng, ngu sao mà không ngủ.
 
Khuôn mặt và dáng người của Phó Đình Viễn rất tốt, phương diện nào đó cũng rất tuyệt, sau khi ly hôn thì đến tám mươi phần trăm cô sẽ không tìm được người đàn ông nào “thượng hạng” như vậy được nữa, vậy thì sao không hưởng thụ thật tốt chứ?
 
Sau khi nghĩ thông suốt, cô đưa cánh tay trắng nõn mảnh khảnh lên ôm lấy cổ của Phó Đình Viễn, cùng anh quấn quýt lấy nhaụ
 
Sau đó, thậm chí cô còn xoay người đè Phó Đình Viễn ở dưới thân.
 
Trong ba năm kết hôn với Phó Đình Viễn, cô chưa bao giờ to gan và nhiệt tình như vậy, cô vẫn luôn là ngượng ngùng, hướng nội, trầm tĩnh, trong cuộc sống là như thế, trên giường cũng là như thế.
 
Cho nên hành động lần này của cô khiến cho cả người Phó Đình Viễn cứng đờ. Trong bóng tối, tiếng thở dốc của người đàn ông cũng nặng xuống.
 
Du Ân nghe thấy thì khuôn mặt đỏ tới mang tai, dứt khoát ôm lấy mặt anh, hôn xuống…
 
Sau đó cô cũng chẳng có tâm trạng suy nghĩ điều gì nữa, đêm nay giữa cô và Phó Đình Viễn lại có được sự hài hòa mà trước đây chưa từng có, không biết có phải bởi vì cô nhiệt tình chủ động hay không.
 
Sáng sớm hôm sau, khi Du Ân tỉnh lại thì Phó Đình Viễn đã không còn ở nhà.
⬅ Trước Tiếp ➡