⬅ Trước Tiếp ➡
 
Du Ân không hề do dự mà lập tức đồng ý  “Được, tớ ký.”
 
Ly hôn, ra nước ngoài, đối với cô mà nói thì đây là con đường tốt nhất bây giờ rồi.
 
Sau khi ra nước ngoài thì không cần phải đối mặt với những chuyện ở Giang Thành này nữa, chắc hẳn là trái tim của cô sẽ không còn đau đớn như thế nữa.
 
Lần này Phó Đình Viễn đi công tác đã ba ngày, Du Ân vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi.
 
Ngày đó Tô Ngưng theo cô đi đến công ty giải trí Chung Đỉnh ký hợp đồng chính thức, sau khi ký hợp đồng xong Du Ân đi một chuyến đến nhà cũ của nhà họ Phó, nếu đã quyết định ly hôn, cô cảm thấy cần phải thông báo cho ông cụ một tiếng, dù sao trong cả nhà họ Phó này chủ có ông cụ đối đãi hiền từ với cô.
 
Sau nửa giờ, Du Ân hốc mắt đỏ ửng đi theo ông cụ ra khỏi phòng sách, kết quả vậy mà gặp được Phó Đình Viễn không biết lúc nào đi công tác trở về.
 
Anh mặc một bộ âu phục màu xám, dáng người cao ráo, tự phụ lạnh lùng, giữa hai đầu lông mày là sự trầm ổn trưởng thành của đàn ông tuổi ba mươi, còn có thêm sự uy nghiêm của người cầm quyền có chức vị cao.
 
Du Ân nhớ lại, lúc trước cô cũng bị vẻ ngoài này của anh mê hoặc đến mức đầu óc choáng váng, nhịn không được mà trao trái tim cho anh.
 
Ánh mắt của Phó Đình Viễn cũng y như trước đây, chỉ nhìn cô một giây, sau đó thấp giọng nói với ông cụ  “Thật xin lỗi ông nội, cháu tới trễ rồi.”
 
Hôm nay ông cụ tìm Phó Đình Viễn tới là vì một vài chuện của gia tộc, ông không hề ngờ rằng Du Ân lại đột nhiên tới tìm ông nói muốn ly hôn với Phó Đình Viễn.
 
Nghĩ đến Du Ân quyết tâm dứt khoát muốn ly hôn thì ông lại không có cách nào có sắc mặt tốt với đứa cháu này được, tức giận trả lời một câu  “Người cháu nên nói xin lỗi không phải là ông.”
 
Ông cụ nói xong thì vung tay rời đi, Phó Đình Viễn hơi nhíu mày nhìn về phía Du Ân đang đứng một bên.
 
Du Ân nhìn ra sự không vui trong mắt của anh, chắc chắn là anh đã nhận định cô lại phàn nàn anh ở trước mặt ông cụ rồi.
 
Cô nhìn thẳng vào ánh mắt của anh, khóe môi cong lên một nụ cười cợt nhả  “Anh yên tâm đi, nội dung cuộc nói chuyện giữa tôi và ông nội cũng là vì tốt cho anh mà thôi.”
 
Du Ân quẳng xuống câu nói này thì cũng không thèm quay đầu lại mà rời đi.
 
Cô vừa mới nói với ông cụ về quyết tâm muốn ly hôn của cô, tác thành cho anh và ánh trăng sáng trong lòng anh, để nửa đời sau của anh sẽ không bị cuộc hôn nhân với cô này tra tấn nữa, đây không phải vì tốt cho anh sao?
 
Sắc mặt của Phó Đình Viễn triệt để tối lại vì Du Ân, đương nhiên anh nghe ra trong lời nói của cô có gai.
 
Kết hôn ba năm, ở trước mặt anh cô luôn dịu dàng ngoan ngoãn, khôn khéo, hôm nay bỗng nhiên nói chuyện như chứa thuốc nổ thế này, tâm trạng anh tức giận đến mức nào không cần nói cũng biết.
 
Đưa tay nới lỏng cà vạt, anh nén xuống sự tức giận nơi đáy lòng, cất bước đi tìm ông cụ.
 
Mười phút sau, Phó Đình Viễn với sắc mặt âm trầm đứng ở trong phòng bếp chặn Du Ân lại.
 
 
 
Bây giờ cũng sắp đến giờ ăn cơm tối, Du Ân đã nói với ông cụ đêm nay sẽ tự mình xuống bếp làm vài món ăn, ăn bữa cơm với ông, bởi vì đây cũng là lần cuối cùng bọn họ ăn cơm cùng nhau rồi.
 
Ánh mắt của Phó Đình Viễn ám, trước ngực còn dính vài lá trà, có vẻ là bị ông cụ hất trà rồi.
 
Sau khi anh đi vào, không nói hai lời đã dắt lấy Du Ân rời đi, cô giật nảy mình, giãy giụa nói  “Anh làm cái gì vậy?”
 
Phó Đình Viễn hung hăng nắm chặt cổ tay của cô, cắn răng nói  “Du Ân, cô giỏi thật đấy, vậy mà cũng dám làm loạn chuyện ly hôn đên, cô không biết sức khỏe của ông không được tốt sao?”
 
Du Ân muốn rút tay mình về  “Tôi chẳng qua là cảm thấy nếu chúng ta đã quyết định ly hôn, lẽ ra phải thông báo cho ông nội một chút, nếu như anh cảm thấy tôi đang làm loạn, vậy cứ cảm thấy vậy đi.”
 
Người hầu đã sớm rời đi ngay khi Phó Đình Viễn đi vào, trong phòng bếp lớn như vậy chỉ còn lại hai người đang giằng co.
⬅ Trước Tiếp ➡