Trái Cấm Tình Yêu Bạn Thân
Trái Cấm Tình Yêu Bạn Thân
Mặt trời ngả dần về phía tây, chuông tan học vang lên. Trong nháy mắt, phòng học trở nên trống rỗng. Chu Chi Tình khép sách toán lại, Tống Mộ Quy buông điện thoại xuống, dùng tay phải chọc chọc cô. “Chi Tình, tối nay đến nhà tớ ăn cơm đi? Mẹ tớ mới đi Paris về, nói muốn đưa cho cậu với mẹ cậu một chút đặc sản.” Chu Chi Tình đóng nắp bút lại, suy nghĩ trong chốc lát mới chậm rì rì nói được. Giọng nói của cô rất êm tai, vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại, lại còn trông rất xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo, nhưng lại không thích nói chuyện, cũng may từ nhỏ đến lớn có Tống Mộ Quy ở bên cạnh, cũng coi như bù trừ cho nhau. Chu Chi Tình còn đang sửa sang lại sách luyện tập. Bên này, Tống Mộ Quy đã sớm cất hết sách rồi, cô ấy nửa dựa vào bàn, không biết đang nhắn tin với ai. Cọ tới cọ lui, cuối cùng cũng chờ đến lúc Chu Chi Tình đeo cặp sách lên, Tống Mộ Quy đi tới khoác tay cô. “Chi Tình, Dật Sơ nói đêm nay sẽ đến.”