Đột nhiên có một bàn tay thon dài đưa cốc nước cam đến trước mặt cô.
Tần Ngọc Minh rót cho cô một cốc nước cam "Anh gọi toàn những món em thích, em ăn đi.”
Sầm Mộ cũng không khách sáo với anh ta, cầm đũa lên tùy tiện gắp vài món mình thích, rồi thuận miệng hỏi "Hôm nay anh mời em ra ngoài ăn tối, chắc không đơn thuần chỉ là bữa cơm đâu nhỉ?”
Tần Ngọc Minh thoáng khựng lại, sau đó trả lời "Thật sự chỉ muốn mời em đi ăn thôi, em không cần nghĩ phức tạp quá.”
Sầm Mộ khẽ nhún vai, không phản bác.
Thấy hai người nói chuyện có phần xa cách, Tần Nguyệt Linh đột nhiên lên tiếng. Cô ta hắng giọng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, tò mò hỏi “Anh, khi nào hai người định kết hôn vậy?”
Sầm Mộ vốn đang yên lặng ăn cơm, bỗng nhiên bị lời này của cô ta làm cho sặc.
Tiếng ho khan của cô khiến hai người bọn họ chú ý, cô uống một ngụm nước cam, ra hiệu bảo bọn họ không cần để ý cô.
Tần Ngọc Minh gắp một miếng thịt vào trong đĩa, giọng điềm đạm hờ hững nói
“Anh chị còn chưa vội, em gấp cái gì?”
Tần Nguyệt Linh hừ một tiếng "Dù sao cũng là chuyện đã định sẵn, sớm muộn gì cũng phải kết hôn, chi bằng cưới sớm một chút.”
Tần Ngọc Minh nhướng mày "Thế nào, cậu có ý kiến gì à?”
Tần Nguyệt Linh bĩu môi "Chẳng lẽ anh định kết hôn sau em sao? Làm anh trai thì anh cũng nên thúc đẩy tiến độ lên chứ.”
“Em định kết hôn với ai?” Tần Ngọc Minh khó hiểu quay đầu nhìn cô ta.
“Chuyện đó thì…” Tần Nguyệt Linh mím môi, khẽ cười "Đối tượng kết hôn thì chưa có, nhưng không có nghĩa là em không có người trong lòng.”
“Ai?”
“Anh cũng biết người đó.” Vừa nhắc đến người mình thích, ngay cả Tần Nguyệt Linh cũng thoáng đỏ mặt.
Cô ta dừng lại vài giây, sau đó thốt ra ba chữ.
“Phó Tự Bạch.”
Sau khi cô ta nói ra cái tên đó, không khí trong phòng chợt im lặng.
Tần Ngọc Minh không nói gì, chỉ tiếp tục cầm đũa lên gắp thức ăn.
Tần Nguyệt Linh không hài lòng với phản ứng này của anh ta, bĩu môi nói “Anh có ý gì thế?”
Tần Ngọc Minh hờ hững hỏi lại "Người em thích là anh ta?”
Tần Nguyệt Linh gật đầu chắc nịch "Đúng vậy.”
Tần Ngọc Minh đặt đũa xuống, giọng điềm nhiên "Vậy anh khuyên em nên sớm từ bỏ đi.”
Tần Nguyệt Linh nghiến răng không phục "Dựa vào đâu chứ?”
"Giang Thành có biết bao cô gái thích anh ta như vậy, em đã thấy anh ta động lòng với ai chưa? Mà với địa vị của anh ta… em nghĩ anh ta sẽ thật lòng với ai ư? Nếu muốn kết hôn, anh ta cũng sẽ chọn một người có thể trợ giúp cho sự nghiệp và gia tộc của mình. Với tính cách của em, nếu gả cho anh ta, sớm muộn gì cũng phải chịu thiệt thôi. Anh tưởng em đã hiểu những chuyện như thế này, nhưng không ngờ em còn quá trẻ con.”
Lời Tần Ngọc Minh quá thẳng thắn và khó nghe, gần như chỉ thiếu nước nói toạc ra rằng “em không xứng với Phó Tự Bạch.”
Tần Nguyệt Linh vốn kiêu ngạo, làm sao chịu nổi câu nói này?
“Người khác thích anh ấy, là chuyện của người khác, em không giống họ.”
Lúc này Tần Minh Ngọc cười nhạt, giống như đang cười cô em gái ngốc ngếch ngây thơ của mình "Em và bọn họ có cái gì khác nhau chứ?”
Đầu ngón tay Tần Nguyệt Linh siết chặt trong lòng bàn tay, nhưng lại không cảm thấy đau, ngược lại chỉ thấy mặt nóng bừng lên vì tức giận. Cô ta cảm thấy Tần Ngọc Minh nói như vậy là đang làm mất mặt cô ta ở trước mặt Sầm Mộ. Do dự một lúc, cuối cùng cô ta trực tiếp dỗi ra mặt, lạnh giọng nói "Dù sao thích ai là quyền tự do của em, không đến lượt anh quản.”
Hai anh em bọn họ tranh cãi với nhau, bầu không khí trong phòng cũng chùng xuống theo.
Sầm Mộ liếc mắt nhìn bọn họ, trong lòng cũng bắt đầu thầm nghĩ.
Xem ra Tần Nguyệt Linh rất thích Phó Tự Bạch.
Người ngoài chỉ thuận miệng nói vài câu, cô ta liền không vui ra mặt.