Trân Bảo Trong Tay
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡
Sầm Mộ rời khỏi phòng vẽ của mình, cởi tạp dề trên người ra, lắc lắc cổ giãn gân cốt, rồi xem giờ trên điện thoại, lúc này vừa hay đã đến giờ ăn tối.
Cô đang định xuống lầu thì màn hình điện thoại chợt sáng lên.
Tần Ngọc Minh gọi điện thoại cho cô.
Sầm Mộ nghiêng đầu, kẹp điện thoại bên cổ, sau đó một tay ném tạp dề sang một bên, lơ đãng hỏi
“Tìm em có chuyện gì?”
Giọng Tần Ngọc Minh trong điện thoại vẫn dịu dàng như mọi khi, nhẹ giọng hỏi
“Sầm Mộ, tối nay em có rảnh không?”
Sầm Mộ nói thật "Có.”
Tần Ngọc Minh "Lâu rồi chúng ta không ra ngoài ăn cùng nhau, tối nay vẫn đến nhà hàng Tứ Xuyên em thích nhé?"
Sầm Mộ không biết Tần Ngọc Minh có ý đồ gì, đang yên đang lành tự dưng hẹn cô ra ngoài ăn. Nhưng bây giờ cô thật rất đói, nếu Tần Ngọc Minh muốn mời thì cô cũng không từ chối.
“Được, vậy anh đợi em một lát, ta sẽ đến ngay.”
Một tiếng saụ
Hai người gặp nhau ở nhà hàng Tứ Xuyên thường ghé đến.
Tần Ngọc Minh biết rõ cô thích món gì nên đã gọi sẵn một bàn đầy đồ ăn.
Sầm Mộ đẩy cửa bước vào, thấy Tần Ngọc Minh đang ngồi quay lưng về phía cô, bên cạnh còn có một cô gái tóc xoăn.
Tần Nguyệt Linh mặc váy chữ A màu hồng nhạt có nơ bướm, ngồi tùy ý ở trên ghế, giọng đầy oán giận nói
"Anh, vị hôn thê này của anh, xem nhẹ thời gian quá rồi đấy, để chúng ta ngồi đây đợi lâu như vậy, chẳng lẽ là đại tiểu thư thì có quyền làm cao như thế sao?”
Có lẽ vì Sầm Mộ đẩy cửa vào quá nhẹ nên hai người trong phòng vẫn chưa phát hiện ra.
Tần Ngọc Minh là người cẩn trọng, nghe Tần Nguyệt Linh nói như vậy, chỉ thấp giọng nhắc nhở “Nói linh tinh gì đó.”
Tần Nguyệt Linh khẽ hừ một tiếng, tất nhiên là vẫn không phục.
Ngay sau đó, Tần Ngọc Minh vô tình nhìn thấy Sầm Mộ đã vào phòng.
Anh ta lập tức đứng dậy nhìn về phía Sầm Mộ, dịu dàng nói "Em đến rồi à?”
Sầm Mộ gật đầu, sau đó bước tới "Trên đường kẹt xe nên em đến trễ một chút.”
Cô đặt tay lên lưng ghế của Tần Nguyệt Linh, nhướng mày nói "Mong là có người đừng quá để bụng chuyện này.”
Tần Nguyệt Linh tất nhiên hiểu được Sầm Mộ đã nghe thấy những lời mình vừa nói, sắc mặt cô ta có chút gượng gạo, trông có vẻ bối rối.
Cũng may Tần Ngọc Minh nhanh chóng lên tiếng, giúp em gái thoát khỏi tình cảnh mất tự nhiên.
"Lúc anh ra ngoài thì đúng lúc thấy Nguyệt Linh về. Con bé vừa đi du lịch về, trong nhà không có ai, nên anh dẫn nó ngoài ăn cùng luôn. Em không để ý chứ?”
Sầm Mộ tất nhiên không để ý.
Cô kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện hai anh em bọn họ "Không sao, đông người thì càng vui, em không để ý đâụ”
Hơn nữa, cô cũng đã quá hiểu tính cách cô em gái này của Tần Ngọc Minh.
Kiêu căng, ngang ngược, được nuông chiều quá mức.
Trong cả Giang Thành này, Tần Nguyệt Linh chưa từng e sợ ai, tính cách trái ngược hoàn toàn với anh trai cô ta.
Mà thật ra, cái tính ngang ngược đó cũng là do được người trong nhà quá nuông chiều mà ra.
Tần Ngọc Minh cũng cưng chiều cô ta, chỉ cần cô ta không tranh giành tài sản với anh ta, thì anh ta lúc nào cũng là chỗ dựa vững chắc của em gái mình.
Tần Nguyệt Linh càng kiêu căng, ham chơi, lại càng hợp ý anh ta.
Sầm Mộ và cô ta cũng coi như quen biết từ nhỏ, nhưng do tính cách hai người không hợp nhau, nên chưa bao giờ thân thiết.
Mặc dù Tần Nguyệt Linh không thích cô, nhưng vì cô là vị hôn thê của anh trai, tương lai sẽ trở thành chị dâu mình, nên không dám làm càn quá mức ở trước mặt cô.
Dù sao, cô là người nhà họ Sầm, lại là người được trưởng bối trong nhà yêu thương hết mực, cô ta nào dám nói gì nhiềụ
Tần Nguyệt Linh cũng không nói gì nữa, chỉ cầm cốc nước cam trước mặt lên uống một ngụm, ánh mắt tránh né, không dám nhìn về phía cô.
⬅ Trước Tiếp ➡