Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tâm Can Của Lão Đại
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tâm Can Của Lão Đại
“Chết cũng đừng mong thoát khỏi tôi.”
Giọng nói của anh mang theo sự đáng sợ, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa tình cảm kiên định.
Sống lại một lần nữa, Khương Sắt quyết tâm thoát khỏi số phận bi thảm của kiếp trước. Vì vậy, cô chủ động trở thành ‘người vợ quái vật’.
Người ta đồn rằng con trưởng nhà họ Nhiếp là một kẻ âm ngoan, thô bạo, giết người như chóc, số người chết dưới tay anh không đếm xuể.
Nghe nói anh cố chấp đến mức, chỉ cần đã coi trọng ai thì sẽ dùng mọi cách để có được.
Nhưng Khương Sắt không hề sợ hãi, vì cô đã chứng kiến sự đáng sợ nhất của anh khi đứng trước mộ cô.
Người đàn ông đó đứng bên mộ, ánh mắt chứa đựng tình cảm mà cô không thể hiểu: “Chúng ta đã định sẽ mãi mãi bên nhau.”
Sau khi tái sinh, trong bữa tiệc của nhà họ Nhiếp, người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo đã cúi người trước vợ mình, nhẹ nhàng xoa lên gót chân sưng đỏ của cô, giọng điệu vừa dịu dàng vừa bất đắc dĩ: “Thật nhỏ nhắn và xinh đẹp.”
“......”