Trân Bảo Trong Tay
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡
Suy đoán ngày đó của cô quả nhiên không sai, người đàn ông đó đúng là một họa thủy.
Tuổi còn trẻ đã trở thành người nắm quyền nhà họ Phó, ngoại hình điển trai, cách hành xử chuẩn mực không một kẽ hở.
Giang Thành có biết bao tiểu thư danh giá mê đắm anh, cũng là chuyện bình thường.
Hôm nay mới chỉ thấy một người công khai thể hiện, còn ở bên ngoài thế nào, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn còn náo nhiệt hơn nhiềụ
Dù sao trong phòng còn có Sầm Mộ, Tần Ngọc Minh chắc chắn sẽ không tức giận với em gái mình ngay trước mặt cô, anh ta quay sang nhìn Sầm Mộ, nhẹ giọng nói
“Em đừng để ý, tính cách Nguyệt Linh vẫn luôn như vậy.”
“Em biết mà.” Sầm Mộ cong môi “Cô ấy còn nhỏ, tính tình nóng nảy cũng là chuyện bình thường.”
Lời này không nói ra thì thôi, vừa nói ra, Tần Nguyệt Linh lại có ý kiến.
Nếu tính theo tháng, cô ta còn lớn hơn Sầm Mộ hai tháng, vậy mà Sầm Mộ dám nói cô ta còn nhỏ.
Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần hai nhà tụ tập, Sầm Mộ chưa bao giờ để cô ta vào mắt.
Thấy Tần Nguyệt Linh bị chọc tức, Sầm Mộ cố nén ý cười, tâm trạng vui vẻ, ăn cơm cũng thấy ngon hơn hẳn.
Ăn được một nửa, điện thoại của Tần Ngọc Minh đặt trên bàn bỗng nhiên đổ chuông.
Anh ta liếc qua màn hình, sau đó đứng dậy nói với Sầm Mộ
“Xin lỗi, anh ra ngoài nghe điện thoại một lát.”
Anh ta ra ngoài nghe điện thoại, trong phòng chỉ còn lại Tần Nguyệt Linh và Sầm Mộ.
Tần Nguyệt Linh buồn chán, lấy đũa chọc chọc miếng đầu cá trong đĩa, lười nhác lên tiếng "Xem ra, cô cũng không thích anh trai tôi lắm nhỉ?”
Sầm Mộ rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau khóe miệng, giọng thản nhiên hỏi "Sao cô lại nói vậy?”
Tần Nguyệt Linh không phải kẻ ngốc.
Từ lúc Sầm Mộ bước vào phòng, cô đã chủ động ngồi bên đối diện, rõ ràng là cố ý giữ khoảng cách với Tần Ngọc Minh. Hơn nữa, nhìn cách hai người nói chuyện lúc bình thường, cô ta cảm thấy tình cảm giữa hai người họ chắc chắn không sâu đậm.
Nhưng chuyện này cũng không có gì lạ, hai người họ có thân phận là người thừa kế, việc kết hôn vì lợi ích gia tộc là điều quá bình thường. Dù không có tình cảm, cũng chẳng ảnh hưởng đến việc kết hôn, sinh con, duy trì hợp tác hai bên.
Tuy rằng Tần Nguyệt Linh vốn không thích Sầm Mộ, nhưng nếu Sầm Mộ thật sự trở thành chị dâu của cô ta, cũng là chuyện có ích vô hại đối với gia tộc.
Tần Nguyệt Linh cầm cốc nước cam lên uống một ngụm, rồi đột nhiên đề nghị "Anh tôi bận như vậy, chắc không có nhiều thời gian để dỗ dành cô. Tháng sau tôi định bay sang Paris xem triển lãm, cô có muốn đi cùng không?”
Sầm Mộ có chút bất ngờ.
Tần Nguyệt Linh này còn biết giúp anh trai lấy lòng vị hôn thê sao?
Xem ra, trên đời quả nhiên không có kẻ thù nào là mãi mãi, đứng trước lợi ích, mọi ân oán đều có thể tạm gác lại.
Sầm Mộ lịch sự từ chối "Không cần đâu, tháng sau tôi bận lắm, cô tự đi chơi đi.”
Nói xong, cô đứng dậy định đi ra cửa "Tôi đi vệ sinh một lát.”
Tần Nguyệt Linh không để ý, chỉ phất tay "Đi đi.”
Sầm Mộ đi tới cửa, phát hiện cửa phòng chỉ khép hờ, nên vừa hay có thể nghe được tiếng Tần Ngọc Minh gọi điện thoại.
Lúc Tần Ngọc Minh gọi điện thoại, rất khác với bình thường, nói chuyện nhẹ nhàng dịu dàng, như đang kiên nhẫn dỗ dành người ở đầu dây bên kia, dáng vẻ đầy cưng chiều, hoàn toàn là người đàn ông đắm chìm trong tình yêu ngọt ngào.
Sầm Mộ không cần đoán cũng biết anh đang nói chuyện với ai.
Nhưng Tần Ngọc Minh này cũng thật táo bạo, ở ngay trước mắt vị hôn thê mà dám công khai tán tỉnh người khác, thậm chí còn chẳng buồn đóng cửa.
Nhưng ngay sau đó, Sầm Mộ nghĩ lại liền hiểu ra.
Có lẽ anh ta cố ý để cô nghe thấy.
Nếu cô nổi giận, rồi chủ động đòi hủy bỏ hôn ước, thì anh ta có thể thoải mái hủy hôn mà không bị mang tiếng xấụ
⬅ Trước Tiếp ➡