⬅ Trước Tiếp ➡
Hai anh em nhà Nam Cung liếc mắt nhìn nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên về nữ giáo viên.
Bọn hắn đều là những người có rất nhiều kinh nghiệm, dù người phụ nữ này cố tình cải trang thế nào cũng không qua mắt được hai đại thiếu gia cao thủ tình trường này.
Mỹ nhân, vẫn là mỹ nhân có ngoại hình quyến rũ đầy hấp dẫn.
Nếu trước đây bọn hắn chưa đến xưởng rượu Phương gia, và không gặp được con thỏ nhỏ nào đó, có lẽ bọn hắn cũng sẽ nảy sinh ý định trêu chọc “cô giáo” đang cố tình giả vờ xấu xí trước mặt này, thậm chí còn nảy sinh ý muốn đè cô ta lên giường.
Thật không may, một khi bánh răng của số phận bị lệch hướng, thì quỹ đạo đằng sau cũng hoàn toàn thay đổi.
Nam Cung Diệu nhìn chằm chằm vào kiểu người phụ nữ mà hắn yêu thích, cố gắng tu nghiêm nghị là một thân hình nóng bỏng quyến rũ của cô giáo, nhưng... Khụ, không có cảm giác gì.
Tất cả các trò chơi đều phải tuân theo thứ tự đến trước và đến sau. Hắn đối với trò chơi mang tên “Phương Mộng” vẫn còn tràn ngập mới mẻ, giống như vừa mới ăn một miếng bánh ngọt nhưng còn lâu mới được thỏa mãn, cho dù nữ giáo viên này hợp khẩu vị của hắn, cũng phải đợi hắn chơi chán trò chơi mà hắn đang chơi đã.
Nam Cung Mặc thì không cần phải nói, Phó Tiêu Du không hợp với sở thích thẩm mỹ “tình dục của hắn, hắn thích phụ nữ ngoan ngoãn, mềm mại và dễ nuông chiều, chứ không phải là một người giống như bà mẹ nghiêm túc, trang điểm giống như bà già nhà quê.
Trong nguyên tác, nếu không có Nam Cung Diệu không ngừng áp bức cùng ức hiếp Phó Tiêu Du, làm Nam Cung Mặc nhìn thấy mặt yếu đuối và tuyệt vọng của nàng ta, thì hắn đã không thèm nhìn thêm một cái.
Bọn hắn đúng thật là có chút hứng thú với Phó Tiêu Du, nhưng so với nguyên tác thì khác xa, sự hứng thú của bọn hắn hoàn toàn không hướng về tình yêu, mà chỉ là thái độ xem thường, chế giễu.
Phó Tiêu Du cũng có thể cảm nhận được biểu cảm khinh bỉ cùng khinh thường của bọn hắn, nàng hít một hơi thật sâu và cố gắng tự cổ vũ chính mình rằng công việc này không hề dễ dàng. Nàng ta phải dạy dỗ và giáo dục, kiên nhẫn thuyết phục hai “thiếu niên nổi loạn lầm đường lạc lối này”...
“Từ hôm nay hai em không được trốn học, nếu không tôi sẽ hẹn gặp bố mẹ các em.”
Nghe vậy, Nam Cung Mặc cun mất kiên nhẫn, quay sang em trai phía sau nói: “Anh đi trước, em ở lại giải quyết.”
Nói xong hắn trực tiếp rời đi, không chút nào để ý đến Phó Tiêu Du đang sững sờ.
“Thằng bé này... sao có thể không lễ phép như vậy...”
Những lời thốt ra dần biến mất dưới cái nhìn lạnh lùng và quái dị của Nam Cung Diệu
“Phó Tiêu Du,”
Những ngón tay của Nam Cung Diệu linh hoạt trên màn hình điện thoại di động, như thể hắn đang tìm kiếm thông tin gì đó, “Tốt nghiệp khoa tiếng Anh của Đại học Tài chính Hoa Đông, 26 tuổi, quê quán ở Ninh Thị, trong nhà tài sản duy nhất là một siêu thị nhỏ trên đường biển, có cha mẹ và một người em trai, mẹ được chẩn đoán mắc bệnh ung thư gan cách đây hai tháng, và em trai đang học tại...”
“Em, làm sao em biết được!” Phó Tiêu Du đã bị điều tra những chi tiết kỹ càng làm cho sợ hãi tới mức nổi da gà.
“A, đừng hiểu lầm.” Nam Cung Diệu đầu lên hướng nàng nở một nụ cười rạng rỡ, giống như một con quỷ nhỏ, “Tôi không phải đối với cô có này đó ý tứ, mà là muốn nói cho cô biết...”
Nụ cười của hắn hiện lên một chút ác liệt.
“Tìm được một công việc như vậy không dễ dàng, cô phải biết trân trọng lấy công việc mà mình đang có.”
“Hậu quả của việc can thiệp vào chuyện người khác, cô có đủ khả năng trả giá sao?”
Sau khi để lại một câu như vậy, Nam Cung Diệu nghênh ngang rời đi.
Đối với Phó Tiêu Du mất mặt ở phía sau?
Ai quan tâm.
⬅ Trước Tiếp ➡