⬅ Trước Tiếp ➡
Sau hai ngày, thân thể của Mộng Mộng đã gần như hồi phục hoàn toàn, trở lại trường từ nơi gọi là phòng khám của bọn hắn, bố Phương đi công tác cũng không quản nàng đi đâu hai ngày, tránh thoát được sự tra hỏi từ bố Phương, Mộng Mộng thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Trước khi quay lại lớp học, nàng gặp một giáo viên nhờ giúp đỡ, muốn nàng giúp đem đống đồ dùng và tư liệu tới bục giảng lớp A.
“Nhưng thưa thầy, em là học sinh lớp D...” Mộng Mộng giải thích với một chút khó xử.
“Em để trên bục giảng, tìm lớp trưởng rồi để cậu ấy phát là được...” Giáo viên lớp A thật sự rất bận, vội vàng giải thích hai câu liền chạy đi.
Mộng Mộng không còn cách nào khác là đến lớp A với một đống đồ dùng dạy học chất chống che khuất cả mặt nàng, vừa đến cửa bởi vì tầm nhìn bị cản trở, nàng đã đâm sầm vào một người.
“A!” Sách tư liệu lập tức rơi trên mặt đất, một thứ rơi thẳng xuống chân, con thỏ nhỏ nhăn nhó suýt nữa bật khóc vì đau.
“Xin lỗi bạn học.” Người đụng phải hình như là một thiếu niên, nhìn từ góc độ của Mộng Mộng, người này cao ráo đẹp trai, trên người còn lộ ra mùi hương tươi mát của bồ kết.
“Không... Không có việc gì... Là tôi không thấy được bạn, tôi mới là người xin lỗi.”
Mộng Mộng nhướng đối con ngươi mờ ảo, khóe mắt hơi đỏ lên trông thật đáng thương lại đáng yêu.
Thiếu niên hơi nao nao, nhưng cậu nhanh chóng phản ứng lại, cúi xuống và giúp Mộng Mộng nhặt những cuốn sách rơi vãi.
Thỏ con tức khắc cảm kích, hiếm khi gặp được người tốt, bị va chạm cũng không tức giận, thậm chí còn giúp nàng nhặt sách: “Cảm ơn cậu, bạn thật tốt bụng, tôi là giáo viên của lớp cậu nhờ tới đưa tư liệu, không nghĩ tới chồng sách này nặng như vậy!”
“Đúng rồi, cậu có thể hay không giúp tôi kêu lớp trưởng lại đây phát không?”
Đôi đồng tử giống như hắc diệu thạch của thiếu niên thoáng qua một chút, ngay sau đó cậu nở một nụ cười nhạt.
“Thật trùng hợp, tôi chính là lớp trưởng.”
“Ai,” Mộng Mộng mở to mắt nhìn chằm chằm hắn ta trong vài giây, chỉ nghĩ rằng cậu em trai này thật đẹp trai tuấn tú giống như một cây dương non tràn đầy sức sống dưới ánh mặt trời... và trông có chút quen mắt.
“Tôi tên Hòa Giang Tuyết, ẩn dật cùng, nước sông giang, cánh đồng tuyết.” Cậu bé mặc đồng phục học sinh màu trắng có đôi môi đỏ và hàm răng trắng, ngữ khí càng thêm dịu dàng, vui nhộn, như trăng sáng trên trời, tuyết trắng nhân gian, trong vắt đến gọi người, vừa nhìn liền có cảm giác tốt, muốn ở chung.
Mộng Mộng đỏ mặt.
Làm một con thỏ tinh, nàng không có sức chống cự với những chàng trai ôn nhu hiền lành.
Hơn nữa, trước đây nàng đã nhìn thấy cậu ấy trong khán phòng, nhưng nàng chỉ nghĩ cậu ấy là một người học giỏi không có tình cảm, nên chỉ có thể giữ một khoảng cách thật xa...
Bây giờ nàng nhìn lại, phát hiện đối phương thật sự rất đẹp trai.
Thỏ con bắt đầu mộng đẹp, dù sao nam chính cũng sẽ sớm cùng nữ chính yêu đương mà hoàn toàn quên mất nàng cái này xui xẻo, vậy chính nàng có phải hay không nên tự thưởng cho mình và kiếm một người bạn trai hiền lành và đẹp trai trên đời này nhỉ?
Thỏ con ngốc nghếch không có khái niệm về trinh tiết của con người. Nếu đổi thành một cô gái bình thường, chỉ sợ sẽ đau đớn, thống khổ vì những trò đùa dai của cặp song sinh, nhưng Mộng Mộng thì khác, nàng không quan tâm những vướng mắc về thể xác một chút nào. Mặc dù khi trở thành con người có chút xấu hổ, nhưng nàng khổ thể chết chỉ vì mất đi trinh tiết.
Đối với nam chính sẽ mặc định thuộc về nữ chính, nàng căn bản không có một chút ý nghĩ thừa thãi chút nào, nàng chỉ cảm thấy hai người này đều thô lỗ và kiêu ngạo, chẳng trách nguyên tác cũng không làm nữ chính vui vẻ.
Còn cậu em trai khôi ngô tuấn tú trước mặt, trong nguyên tác chưa từng được nhắc tới, cư nhiên có thể trở thành ứng cử viên làm bạn trai của nàng.
Thỏ con rưng rưng nhìn thiếu niên trước mặt, cười ngọt ngào.
Hòa Giang Tuyết đã từng gặp qua vô số cô gái có ấn tượng tốt đối với hắn, nhưng lúc này, ánh mắt của hắn không cách nào có thể rời đi.
Đôi mắt nâu mơ màng và trong sáng như thủy tinh của nàng đẹp đẽ và trong sáng đến lạ thường dưới sự chiết xạ của ánh sáng mặt trời.
Đôi mắt tập trung ấy tràn đầy niềm vui, như thể cả thế giới nhỉ nhìn thấy mỗi mình hắn.
Có vẻ như... có chút đáng yêu.
Trong văn phòng của giáo viên ở phía bên kia.
Khu vực văn phòng và khu vực uống trà được ngăn cách bởi một bức bình phong, khu vực uống trà có ghế sofa lớn và quầy pha chế cà phê.
Nam Cung Mặc cùng Nam Cung Diệu một trái một phải, vắt chéo chân ngồi trên ghế sô pha, một người phụ nữ đeo kính đứng trước mặt bọn hắn.
Nàng ta có một thân hình rất bốc lửa, mặc dù mặc đồng phục giáo viên kiểu cũ, nhưng lại đẹp một cách lạ thường.
Nàng ta đeo kính gọng đen mộc mạc nhưng không thể che đi đôi mắt hạnh trong veo và sáng ngời.
“Cô biết gia đình hai em đều có điều kiện tốt, nhưng đây không phải là lý do để các em tùy ý làm bậy, ở tuổi này các em hãy chăm chỉ học tập, sau này có thể thành nhân tài có ích cho xã hội...”
Hai anh em nhìn nàng ta như nhìn một món hàng, cô giáo này có chút thú vị, lâu rồi không nghe ai dám nói chuyện như vậy với bọn hắn.
Nữ nhân này quá ngây thơ, hay vẫn là cố ý?
Lần gặp gỡ đầu tiên của nam nữ chính đúng như những gì đã nói trong nguyên tác.
“Người phụ nữ không có gì nổi bật này đã thu hút sự chú ý của hai thiếu niên quá đẹp trai này ngay từ đầu.”
⬅ Trước Tiếp ➡