Chọc Nhầm Đại Lão, Anh Phát Điên Không Cho Tôi Trốn
Chọc Nhầm Đại Lão, Anh Phát Điên Không Cho Tôi Trốn
Văn án
“Tuế Tuế, nhờ cậu theo đuổi rồi cắm sừng anh ấy, để anh ấy biết cảm giác bị người khác cắm sừng là như thế nào!”
Để giúp người mình thầm mến trả thù gã đàn ông tồi, Lê Tuế – cô tiểu thư ngoan hiền, trong sáng – đã nhận nhiệm vụ hoang đường.
Cô dùng nhiều chiêu trò, từ giả vờ ngây thơ đến quyến rũ, khiến thiếu gia kiêu ngạo bậc nhất Đại học Kinh phải quỳ gối xin hàng. Nhiệm vụ hoàn thành, cô phủi tay, để lại một câu lạnh lùng tàn nhẫn: "Chỉ là chơi đùa thôi. Em chưa từng yêu anh." Rồi quay lưng, bay thẳng ra nước ngoài, cắt đứt mọi liên lạc.
Cô không hề biết, từ đầu mình đã nhận nhầm người, cũng cắm sừng nhầm người. Người bị cắm sừng không phải kẻ tồi, mà cô lại trở thành kẻ tồi, dẫm đạp lên trái tim chân thành của một chàng trai ngây thơ lần đầu biết yêu.
...
Bùi Kinh Hiệu — vị thiếu gia tính tình kiêu ngạo không ai dám động, bỗng chốc trở thành trò cười vì bị một cô gái "ngoan hiền" chơi khăm. Mọi người đều chờ xem anh sẽ trả thù ra sao.
Rồi họ thấy cảnh: thiếu gia cao lãnh với mái tóc nhuộm xanh, đang ép một cô gái nhỏ vào tường, cúi đầu hôn cô ấy điên cuồng.
Mắt anh đỏ rực, giọng khàn khàn vì tuyệt vọng:
"Em nói dối."
"Tuế Tuế, em chỉ nhất thời ham chơi thôi đúng không? Em định bỏ anh vì cái thứ rác rưởi đó sao? Anh không chấp nhận!"
Thấy cô không chịu, anh cười điên dại, lệ chảy ra từ khóe mắt, cầu xin khản tiếng.
“Chẳng phải chỉ là thích chơi à? Anh để em chơi vẫn không được sao? “Miễn là... đừng bỏ anh.”
Năm năm sau, số phận bất ngờ đưa họ đến với nhau.
Sự kiên trì, dính người và những giọt nước mắt của anh khiến Lê Tuế hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.
Nhưng cô không hề biết:
Phía sau lớp vỏ bọc tổng tài hoàn mỹ và sự phục tùng hèn mọn ấy, là một linh hồn đã vỡ nát.
Anh lén đồng bộ điện thoại, giám sát tin nhắn của cô.
Anh có thể ghen tuông đến mức đạp thốc ga lao xe vào kẻ thù, nhưng giây sau lại quay sang ôm chầm lấy cô, run rẩy giả vờ hoảng sợ.
Thậm chí, anh giữ cô ở giường bên nhau 7 ngày, vứt bỏ mọi tôn nghiêm mà cúi xuống hôn lên mu bàn chân cô khi bị cô phẫn nộ đạp ngã.
Để che giấu căn bệnh rối loạn lưỡng cực, anh nắm chặt mảnh vỡ đến máu chảy đầm đìa, dùng nỗi đau thể xác đè nén cơn run rẩy gào thét trong l*иg ngực chỉ vì sợ cô phát hiện ra sự thật rồi hoảng sợ bỏ chạy.
"Lê Lê, em chỉ có thể là của anh. Không ai có thể cướp em đi được."
Giọng anh nghẹn ngào đầy ủy khuất, vùi đầu vào hõm cổ cô tham lam hít thở.
Nhân vật chính:
Lê Tuế: Tiểu thư nhà giàu, vẻ ngoài ngây thơ, "tra nữ" bất đắc dĩ, "nghiệp quật" yêu luôn đối tượng bị lừa. Sau khi về nước không thể thoát khỏi anh, day dứt vì lỗi lầm xưa.
Bùi Kinh Hiệu: Thiếu gia thâm tình, từ chàng trai nhiệt huyết trở thành tổng tài bệnh kiều, u ám. Bề ngoài anh lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng trước mặt Lê Tuế lại là "chú cún" to xác dính người.