Cửa văn phòng chủ nhiệm câu lạc bộ báo chí công khai đóng chặt, thỉnh thoảng có học sinh ngang qua lối đi, nhưng không một ai hay biết, rằng ngay trước cửa đang diễn ra một cuộc săn bắn cuồng dã.
“Ô ô ô...Đừng như vậy đối với tôi, cầu xin các anh...”
Những âm thanh yếu ớt bé nhỏ rung lên tựa như một quả cầu pha lê rơi xuống đất và vỡ nát. Nàng cố gắng lấy tay che lại nội y hồng phấn còn sót lại trên ngực, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cố gắng chống cự sự xâm nhập của bọn hắn.
Bộ đồng phục học sinh của nàng đang mặc vừa rồi bị ném vương vãi trên sàn. Chiếc nơ ren đỏ rơi trên trên tay vịn ghế sô pha như cánh bướm bị bẻ gãy, đùi bị nhấc lên, chiếc váy dài không thể che lấp được bắp đùi trắng nõn như đậu hũ, chiếc quần tất màu trắng cũng bị xé toạc, treo trên đầu ngón chân...
Nam Cung Mặc đứng sau lưng nàng, dùng ngón tay ấn nhẹ lên vai, nhẹ nhàng mà vuốt ve, như thể một con rắn độc vừa săn được con mồi béo bở rồi đang cân nhắc xem nên ăn ở đâu.
Nam Cung Diệu cũng tháo thắt lưng, cầm trong tay, một tay nắm lấy bàn chân trái của Mộng Mộng, tay còn lại như thể chơi đàn dương cầm mà nhẹ nhàng ở trên đùi nàng xoa nắn.
Con thỏ nhỏ ở thế giới cuối cùng đã nếm trải qua mùi vị tình dục, nàng cũng không từ chối loại giải tỏa dục Vọng sinh lý, thậm chí có thể nói là thích, nhưng không có nghĩa là nàng sẽ bằng lòng chấp nhận hai người xa lạ khác phái mạnh hơn.
Nam phụ ở thể giới thứ nhất vẫn là nàng danh chính ngôn thuận “Phu quân”, nhưng hai người trước mắt thì được xem là cái gì?
Nàng nhăn cái mũi nhỏ đỏ hỏn của mình, cố gắng giải thích với bọn hắn... “Đây là trường học, các anh không thể làm như vậy...”
Nam Cung Diệu nghe giọng khóc nhè nhẹ của nàng, không khỏi lộ ra lúm đồng tiền nhàn nhạt: “Bảo bối, ý em là chúng ta có thể làm ở nơi khác sao?”
Hắn vừa nói ngón tay không ngừng chạm vào dưới háng nàng, móng tay cào nhẹ vào mép quần lót của nàng.
“AN
Nàng sợ hãi tới mức ưỡn eo lên, như thể bị điện giật.
“Thật là mẫn cảm...Mộng Mộng em thật đáng yêu.”
Thiếu niên đẹp như thiên thần vui vẻ nhếch miệng cười, tay lại không có ý buông tha nàng ở trên đùi nàng mà vuốt ve.
Nàng bị sờ đến vừa sợ vừa xấu hổ muốn đá hắn ra, nhưng lại bị hắn khéo léo túm lấy cổ chân, kéo hai chân nàng ra gập lại, giống như Mộng Mộng đang chủ động mở ra hai đùi hướng về phía hắn đòi hỏi, vừa dân đãng vừa quyến rũ vô cùng.
“Đừng lộn xộn, em cũng không muốn bị chúng tôi trói phải không?”
Nhìn thấy nàng muốn phản kháng, Nam Cung Mặc bình tĩnh dùng thêm sức đè người xuống dưới, sau đó cánh tay giống như thiết đúc gắt gao từ phía sau lưng quấn lấy eo nàng, môi hôn lên chiếc cổ mảnh khảnh.
Thỏ con bị trước sau cùng tấn công không thể thoát khỏi hai con sói xám đang quyết tâm ăn tươi nuốt sống nàng, ngược lại bởi vì hành động giãy giụa khiến bọn hắn càng trở nên hưng phấn.
“Không cần...” Nàng giữ chặt bàn tay đang cởi quần lót của Nam Cung Diệu xuống, “Các anh không thể làm như vậy, đây là hành vi hiếp dâu... là phạm pháp!” Nửa câu nói nói cuối cùng như thể là nàng hô lên, có vẻ như lần này đã làm cho bọn hắn nóng nảy.
“Vậy Mộng Mộng có cảm giác được tình yêu của anh không? Bọn ta đều nguyện ý vì em phạm pháp, em phải trả ơn chúng ta thật tốt -
Nam Cung Diệu nghiêng đầu, đôi mắt đẹp như hoa đào nhẹ nhàng chớp chớp, một bộ dạng ngây thơ và bình tĩnh của hắn, đến nỗi mọi người suýt chút nữa đã bỏ qua hành động hắn đang xoa bóp mông của nàng.
“Cường, già mồm át lý lẽ...”
Một bên bị em trai nhéo mông, một bên bị anh trai hôn sau gáy, nàng khóc không ra nước mắt mà nghĩ: Có lẽ tất cả thế giới đều sẽ không dám tin rằng hai vị hội trưởng hội học sinh nổi tiếng thật sự đã làm hành động vô liêm sỉ như vậy đối với nữ sinh lớp dưới?
Bọn hắn đều dần mất đi kiên nhẫn, nàng mềm mại mà thơm tho nằm trong lồng ngực, gần đến như vậy chỉ cần duỗi tay là cầm được, mà bọn hắn dưới bụng đang ngẩng cao đầu dục vọng giống như ngọn lửa, một chút lý trí còn sót lại của bọn hắn đều bị thiêu rụi sạch sẽ.
“Mộng Mộng, bỏ tay ra đi.”
Nam Cung Mặc cắn nhẹ vành tai nàng, hàm răng nhẹ nhàng cắn, vừa lòng nghe được tiếng rên nhẹ không khống chế được từ miệng nàng, giống như bơ mềm mại từng chút từng chút mở ra, ngọt đến nị người.
Đôi tai mẫn cảm bị người khống chế, con thỏ tinh căn bản không thể nói được nên lời, toàn thân giống như đóa hải đường trắng bị mưa dội ướt nhẹp, yếu ớt mà run lên bần bật.
Dây an toàn của áo lót bị đôi tay linh hoạt của hắn cởi xuống, nàng muốn đẩy ra nhưng bị Nam Cung Diệu bắt lại.
“Bảo bối, anh cùng anh trai sợ em lát nữa không ngoan, hay là trói lại trước một chút được không?”
Đôi mắt của hắn trở nên sâu thẳm nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ, tay cầm thắt lưng, kéo hai tay nàng lên cao rồi gắt gao trói chặt lại một chỗ.
Nàng định mở miệng muốn nói gì đó nhưng lại cảm giác ngực chợt lạnh, chiếc áo lót duy nhất có thể che đậy đã bị Nam Cung Mặc dùng tay cởi ra, tùy ý mà ném xuống đất.
Bộ ngực trắng như tuyết có kích thước vừa phải, vừa đủ một bàn tay người đàn ông có thể nắm lấy, đứng thẳng mềm mại mà uyển chuyển, như muốn du người khác hôn lên.