⬅ Trước Tiếp ➡
“Chúng tôi đang tìm em, Mộng Mộng.”
Nam Cung Mặc vừa nói vừa khóa trái cửa văn phòng.
“Anh... anh có ý gì?”
Mộng Mộng thực sự sợ hãi, cả người không ngừng run lên. Đương nhiên, nàng vẫn chưa quên cảnh mình bị bọn hắn đùa giỡn nửa tháng trước.
Nam Cung Mặc cũng đứng dậy, cầm điều khiển trên tay, bật máy chiếu trong phòng lên.
“Đừng lo lắng, hắn nhìn nàng nói, “Chúng ta hãy xem một số hình ảnh trước khi vào phỏng vấn được không?”
Mộng Mộng hai mắt mở to, nàng sắp khóc vì sợ hãi... hắn đang làm cái gì vậy?
Nàng vừa mới đến phỏng vấn bộ phận báo chí, rốt cuộc là chọc tới bọn hắn chỗ nào?
Trực giác mách bảo nàng rằng đây chắc chắn không phải là chuyện tốt.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nhìn thấy mấy tấm ảnh hiển thị trên tường chiếu trắng như tuyết, nàng không khỏi khẽ hét lên một tiếng, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Mộng Mộng, em thật dễ thương...”
Nam Cung Diệu khẽ cười lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ, cúi sát vào Mộng Mộng, trìu mến vươn cánh tay và ôm nàng từ phía sau, kéo người nàng toàn bộ vào trong lồng ngực.
Nam Cung Mặc lặng lẽ nhìn họ, một lúc sau nở một nụ cười nhẹ nhàng trên khóe môi.
“Hãy nhìn xem, Mộng Mộng.”
Mộng Mộng nhìn những bức ảnh trên tường chiếu, chính nàng đã bị lột sách, toàn thân trần trụi để mặc người sắp xếp chụp ảnh, khuôn mặt nàng đột nhiên nóng bừng lên.
[Bệnh thần kinh bệnh thần kinh bệnh thần kinh...]
Sao bọn hắn có thể... Làm một việc vô liêm sỉ đến như vậy?
Cho đang ở trong nhà nàng, hai người này vẫn dám khinh bạc nàng... Đôi mắt nàng dần dần đỏ lên bên trong còn chất chưa có một chút ủy khuất.
“Đừng khóc, bây giờ còn quá sớm để khóc...”
Nam Cung Diệu lau nước mắt trên má nàng, thế nhưng trên môi lại nở một nụ cười tinh quái, cúi đầu thì thầm vào tai nàng, “anh và anh trai đã đợi em thật lâu, chỗ đó đều sắp nghẹn hỏng rồi.”
“...”
Tiểu thỏ tinh sợ tới mức không kìm được nước mắt.
“Đối với buổi phỏng vấn hôm nay, Mộng Mộng anh chỉ cho em một câu hỏi duy nhất!”
Nụ cười điển trai của hắn còn ngọt hơn cả đường mật, nhưng lời nói ra lại khiến người khác phải rùng mình, “làm anh cùng anh trai anh thoải mái, được không?”
Mộng Mộng gần như nghĩ rằng nàng đã nghe nhầm... “A?”
Hắn nói cái gì?
“Thật khó chịu khi phải nhịn trong suốt thời gian đó, giúp anh được không...”
Nam Cung Diệu nhẹ nhàng thì thầm vào tai nàng bằng giọng nói ái muội.
Mộng Mộng cả người run lên vì tức giận.
Hắn lần trước chơi còn chưa đủ sao, lần này lại tới?
“Đây là trường học! Các anh rốt cuộc muốn làm gì? Buông tôi ra, tôi sẽ hét lên...”
Nhìn vào ánh mắt vừa sợ hãi vừa tức giận của nàng, nam Cung Mặc ở bên kia cũng đi về phía nàng với vẻ mặt bình tĩnh.
“Chúng tôi muốn làm gì?”
Hắn dùng tay kéo ra cà vạt, mặc nàng giãy giụa, buộc nhẹ hai tay nàng ra sau lưng, “Đương nhiên là phỏng vấn, việc vượt qua bài kiểm tra của chúng tôi là tùy thuộc vào em.”
“Anh.”
Thiếu niên nở một nụ cười, giống như mặt trời đen, ánh sáng và bóng tối hòa làm một, tràn ngập tà khí, “Chúng ta nên thành thật hơn đối với thỏ con.”
Mộng Mộng cố gắng chạy thoát khỏi sự kiềm chế của bọn hắn, nhưng thân hình nhỏ nhắn và yếu ớt vốn không thể chống lại thân hình to lớn và cường tráng của cặp song sinh.
“Ồ, được thôi.”
Nam Cung Mặc thản nhiên đồng ý với lời nói của em trai, nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ đang vặn vẹo trong tay mình, “Đơn giản thôi, bảo bối, chúng ta muốn làm em!”
“Phản kháng là vô dụng.”
“Ngoan ngoãn nghe lời, chúng tôi sẽ đưa em đi đến cảm giác khoái lạc.”
Khi câu cuối cùng vừa thốt lên, Mộng Mộng bị bọn hắn đè lên chiếc sofa dài và hẹp trong văn phòng.
Con thỏ nhỏ mạnh mẽ vùng vẫy tứ chi mềm mại và trắng nõn, đôi mắt tròn xoe hoảng loạn đầy khẩn cầu chỉ mong bọn hắn tha cho nàng.
Tuy nhiên chỉ có tác dụng ngược.
“Mẹ kiếp, đừng nhìn anh như vậy!”
Nam Cung Diệu gần như bị ánh mắt của nàng làm cho tan chảy, trong lòng dâng lên một cỗ dục vọng phi thường, “ Em muốn bị anh làm như thế nào?”
“Xoet...”
Cùng với tiếng vải vóc bị xé rách, cặp song sinh nói với con thỏ nhỏ nào đó...
Đôi khi không thể trêu vào đàn ông.
Mộng Mộng: Tôi không có, tôi không có, tôi rất oan uổng.
⬅ Trước Tiếp ➡