Đáng yêu nhất là vẻ mặt bất lực của thỏ con, đôi tay bị kéolên quá đỉnh đầu căn bản không thể che đậy được bất kỳ địa thứ gì, khuôn mặt ửng hồng vì xấu hổ, đôi mắt nâu ngấn lệ đầy tức giận và buồn bã, như lời buộc tội giận dữ, đôi môi hồng khẽ hé mở, như thể nàng muốn nói gì, lại càng giống như nụ hôn dụ hoặc.
Nam Cung Diệu nuốt nước bọt, lúc này hắn đã quên hết những người bạn giường thành thục lúc trước, chỉ cảm thấy nàng chẳng có chỗ nào là không phù hợp với thẩm mỹ của mình, thật sự....
Trái tim giống như bị bắn một mũi tên.
Đôi mắt đen nhánh của Nam Cung Mặc cũng nhìn chằm chằm không chớp mắt vào mảng da bên tại ngày càng đỏ của nàng, nghĩ thầm, nếu hắn để lại dấu vết của mình lên đó thì cảnh tượng sẽ đẹp như thế nào.
Ngón tay hắn như không có ý thức, từ eo và bụng nàng trượt lên trên, cuối cùng, nhẹ nhàng phủ lên bầu ngực mềm mại đàn hồi của nàng.
“ n, không cần...”
Mộng Mộng vặn vẹo thân mình, cơ thể trắng nõn mềm mại như được ngâm trong sữa, cọ sát vào thân thể của hai thiếu niên đang quấn lấy người nàng....
“Thật là muốn mệnh a...”
Cặp song sinh gần như đồng thời thở dài trong lòng.
Không thể nhẫn nhịn được nữa.
Bọn hắn nở một nụ cười tàn nhẫn, đồng thời nhìn nhau ăn ý hiểu được gì sẽ xảy ra tiếp theo.
“A, Mộng Mộng bảo bối, em nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời.”
“Nếu không, anh cùng anh trai sẽ làm hư em.”
“Nếu em chống cự, anh sẽ làm em đến dậy cũng dậy không được a~”
Nam Cung Diệu nhẹ nhàng cười, trong miệng lại nói ra những lời kinh hãi.
Bên kia Nam Cung Mặc đã xoay đầu Mộng Mộng lại, cắn môi nàng, đầu lưỡi tiến quân thần tốc, buộc nàng phải há miệng thừa nhận hắn công thành đoạt đất.
“U...
Nàng không thở nổi, nước miếng từ khóe môi chảy xuống, khoang miệng hoàn toàn bị hormone nam tính của Nam Cung Mặc chiếm cứ, đầu óc trống rỗng, chân mày vì đau đớn chụm vào nhau.
Nam Cung Diệu cũng không cam lòng yếu thế, kéo nhẹ đùi của nàng ra, một ngón tay lần mép quần lót trượt vào bên trong.
Đầu ngón tay thô ráp của hắn cào nhẹ hoa môi đã biến ướt, khiến Mộng Mộng kịch liệt run rẩy toàn thân.
“Bảo bối, em thích bị đối xử như vậy sao?” Nam Cung Diệu xấu xa nhướn mày, ngón tay nặng nề ở tiểu đậu đậu trung gian hoa tâm nhéo một cái, “Sách, thật là đứa bé hư a ~”
Làm một con thỏ tinh bị chi phối bởi dây loạn, Mộng Mộng có một thể chất vô cùng đặc biệt khi là tình- các dây thần kinh gần cơ quan sinh dục cực kỳ nhạy cảm, một khi bị âu yếm so với người thường cao gấp mười lần khoái cảA, còn tại thì gấp ba lần.
Đây cũng là lý do tại sao lúc trước khi Nam Cung Mặc hôn nàng, nàng cảm thấy toàn thân mềm nhũn không thể động đậy.
Mà bây giờ, cái cảm giác hồi hộp khoái cảm như bị điện giật khiến Mộng Mộng kích thích đến chảy nước.
Chỉ cần bị trêu chọc một chút, dưới thân nàng bắt đầu trở nên ướt át, một cái chạm nhẹ cũng khiến nàng nức nở rên rỉ.
“Tôi sẽ chết mất...”
đôi mắt tuyệt vọng của nàng như dê con lên thớt, ngây thơ mà đáng thương, đầy lấp lánh, thân hình run rẩy hình chữ S bọn hắn chỉ cảm thấy dưới thân cứng thêm vài phần, quả thật là một liều thuốc kích dục tốt.
“Đúng vậy, chúng tôi sẽ làm em thoải mái đến chết.”
Nam Cung Diệu nói xong, ngón tay hắn lại tăng thêm tốc độ kích thích.
Đồng thời, Nam Cung Mặc cũng từ phía sau ôm lấy cô, dùng hai tay nhào nặn cặp ngực mềm mại, bên tai nỉ non: “Đợi một lát em sẽ thật thoải mái, ngoan.”
Mộng Mộng cảm nhận được rõ ràng cự vật nóng bỏng của hắn đang dán vào mình, lại thoáng nhìn thấy chiếc quần căng phồng của Nam Cung Diệu, trong lòng hoảng sợ đến mềm nhũn người.
Rõ ràng nàng không làm cái gì, tại sao bọn họ không tìm nữ chính mà lại tìm tới nàng?
Cứu mạng a cô giáo, nhanh lên đem nam chính nhà cô đều mang đi a...
Nếu không nàng sẽ bị làm chết tại gian văn phòng này