……..
2: Đừng nhìn tôi như vậy, tôi sẽ không nhịn được muốn…. “Ừm!” Ôn Hinh Nhã duỗi tay rút một tờ giấy trong hộp giấy trước xe đưa cho anh.
Ai biết Tư Diệc Diễm đột nhiên vươn một tay tới bắt lấy tay cô.
“Anh làm gì đấy, không phải lái xe không tiện à” Ôn Hinh Nhã theo bản năng giãy dụa hai cái, bàn tay nắm ở cổ tay không lỏng không chặt, không làm đau cô, cũng làm cô nhất thời không thể nào tránh thoát.
“Đúng là không quá tiện, cho nên em giúp tôi lau!” Bên môi Tư Diệc Diễm chứa ý cười nghiền ngẫm, nghiêng đầu ghé sát vào tay cô, cứ như vậy cầm theo tay cô lau môi mình.
“Này! Tư Diệc Diễm, anh đừng náo loạn, nghiêm túc lái xe…” Ôn Hinh Nhã thấy anh lái xe bằng một tay, mắt không nhìn đường, xe vẫn duy trì tốc độ cao như trước, trong lòng bỗng nhiên sinh ra cảm giác mạng sống bị uy hiếp, vội vàng nhắc nhở anh nghiêm túc lái xe nhìn đường.
Tư Diệc Diễm vẫn duy trì tư thế hơi nghiêng đầu, đôi mắt mang theo ý cười nhìn cô, biểu tình trên mặt giống như hoa nở, đẹp đẽ vô cùng.
“Được! Tôi, lau, giúp, anh!” Ôn Hinh Nhã gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra mấy chữ này, đôi mắt trừng Tư Diệc Diễm thiếu chút nữa nổi lên lửa, suy nghĩ cho mạng nhỏ của mình, cô đành phải thỏa hiệp lau môi cho anh.
Trong ánh mắt mang ý cười của Tư Diệc Diễm phản chiếu vẻ mặt tức giận của cô, ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu lên mặt cô, màu sắc trong suốt nhuộm lên da mặt, xinh đẹp óng ánh tựa như ngọc.
“Lau xong rồi, anh còn muốn thế nào?” Thỉnh thoảng Ôn Hinh Nhã nhìn ra đường cao tốc ngoài cửa sổ, trong mắt hiện lên hoảng loạn, sợ hãi, đủ loại cảm xúc phức tạp, giãy dụa hai lần vẫn bị anh nắm chặt tay, sự tức giận trên mặt càng tăng lên, càng làm nổi bật lên khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Giọng Tư Diệc Diễm trầm thấp, trong mắt chứa một tia quyến rũ: “Tôi còn muốn…” Tư Diệc Diễm đột nhiên kéo tay cô một cái, cả người Ôn Hinh Nhã nghiêng nghiêng ngã lên người anh, sau đó Tư Diệc Diễm cúi đầu mút thật mạnh lên môi cô: “Như vậy!”
Ôn Hinh Nhã giận dữ hét lên với Tư Diệc Diễm: “Tư Diệc Diễm, anh điên à! Mau thả tôi ra, chuyên tâm lái xe, anh có biết phân tâm lái xe trên đường cao tốc nguy hiểm thế nào không, tôi không muốn chôn mạng mình ở đây.”
“Yên tâm, nhất định tôi sẽ không để em chết sớm hơn tôi đâu.” Tư Diệc Diễm không muốn sống nhìn cô, môi tinh tế chạm lên mặt cô, mang theo sự quyến rũ và sắc dục, lại vẫn khắc chế không xâm phạm.
Cơn giận của Ôn Hinh Nhã giống như tuyết hòa tan, chỉ còn lại bực bội: “Tư Diệc Diễm, tôi xin anh chuyên tâm lái xe được không? Nếu thật sự xảy ra ngoài ý muốn gì, ai biết báo chí sẽ bịa ra chuyện phong lưu ướt át gì, anh cũng không muốn đúng không?”
“Tôi muốn! Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu!” Bên môi Tư Diệc Diễm mang theo ý cười, nghiêm mặt nói: “Hơn nữa tôi sẽ nói cho bọn họ, cô gái ngồi bên cạnh tôi là cô gái tôi chọn, để bọn họ viết em thành vị hôn thê của tôi.”
Ôn Hinh Nhã lại nghiến răng một trận.
Tư Diệc Diễm đột nhiên buông tay cô ra, nắm tay lái cười nói: “Đúng rồi, tôi quên nói cho em, theo radar của chiếc xe này thì trong phạm vi năm kilomet đằng trước không có bất cứ chiếc xe nào, tính năng tự động điều hướng của chiếc Cayenne này vô cùng cao cấp, cho nên…. Hoàn toàn không lo vấn đề an toàn!”
Ôn Hinh Nhã đột nhiên trợn mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng nghẹn đến đỏ bừng, trừng mắt nhìn Tư Diệc Diễm, lại một câu cũng không nói nên lời.
Tư Diệc Diễm nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt chứa sự mị hoặc, giọng nói cũng trầm thấp quyến rũ: “Đừng nhìn tôi như vậy, tôi sẽ không nhịn được muốn….” Ánh mắt anh dừng trên đôi môi đỏ ướt át xinh đẹp bị anh hôn lúc trước, ánh mắt nháy mắt sâu thẳm.
“Đồ lưu manh!” Ôn Hinh Nhã mắng anh một câu, quay mặt về phía ngoài cửa sổ xe.
……..
1: Tôi nghe nói hàu là báu vật cho đàn ông thận yếu Tư Diệc Diễm đưa Ôn Hinh Nhã đến một thị trấn có hải cảng nhỏ ở thành phố Tân, cảng có rất nhiều thuyền đánh cá lớn lớn bé bé neo đậu, rất nhiều du khách đi bộ bên bờ biển, trực tiếp lên thuyền đánh cá mua hải sản từ chỗ người đánh cá, con cá quẫy đuôi, tôm tươi sống, làm Ôn Hinh Nhã nhìn rất đã mắt.
Ôn Hinh Nhã hưng phấn nói: “Thế mà tôi không biết thành phố Tân còn có nơi như vậy.”
Tư Diệc Diễm cười nói: “Hải sản ở đây không chỉ tươi mới, mà còn có hương vị của riêng vùng biển này, nơi khác không ăn được, chính phủ cũng đang chuẩn bị phát triển du lịch thăm quan ở nơi đây.”
“Chúng ta cũng đi nếm thử hải sản ở đây đi.” Ôn Hinh Nhã cảm thấy hơi đói bụng, vừa rồi trên xe cô không ăn quá nhiều bánh, sợ lát nữa không ăn được những thứ khác.
“Được!” Tư Diệc Diễm kéo tay Ôn Hinh Nhã, dẫn cô tới một con thuyền nhìn qua có vẻ khá cổ, nhưng là thuyền đánh cá rất lớn, anh nhảy lên thuyền, vươn tay với Ôn Hinh Nhã đứng ở bờ biển.
Ôn Hinh Nhã nhìn lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng trước mặt, vết chai ở ngón cái dày hơn ngón trỏ một ít, lòng cô hơi co rụt lại, chỉ có người thường xuyên cầm súng thì hai vị trí này ở lòng bàn tay mới có vết chai tương đối dày.
Tư Diệc Diễm vẫy vẫy tay nói: “Nắm lấy tay tôi! Tôi kéo em lên thuyền, em đi giày cao gót không tiện.”
Ôn Hinh Nhã nháy mắt kéo lại suy nghĩ, đặt tay vào lòng bàn tay Tư Diệc Diễm, tay anh rất lớn, gần như bao trọn tay cô, lòng bàn tay khô ráo, mang theo hơi nóng, dường như cô cảm giác cả trái tim đều bị bàn tay này bao phủ đến nóng lên.
Tư Diệc Diễm dùng sức một chút liền kéo cô lên thuyền, thân thuyền lung lay một trận, cơ thể của cô cũng lảo đảo theo, Tư Diệc Diễm duỗi tay ôm eo cô, ấn cả người cô vào ngực.
Ôn Hinh Nhã theo bản năng giãy dụa một chút, mùi mặn của biển xen lẫn mùi cá làm cô có chút không thoải mái, cho nên cô có chút tham lam hít lấy mùi hương mát lạnh như trúc trên người anh, lúc này mới cảm thấy dễ chịu một chút.
“Em say tàu à?” Tư Diệc Diễm đột nhiên nghĩ đến vấn đề này, trong lòng âm thầm trách mình sơ suất quên mất hỏi cô vấn đề quan trọng này.
Ôn Hinh Nhã nghĩ nghĩ nói: “Hẳn là không say! Tôi ngồi du thuyền không bị say.”
Đời trước cô ngồi du thuyền cũng không say, không biết say tàu với thuyền có cùng loại hay không.
“Vậy là tốt rồi! Ánh nắng bên ngoài khá lớn, chúng ta vào khoang thuyền đi.” Trên mặt Tư Diệc Diễm mang theo ý cười, nửa ôm nửa đỡ Ôn Hinh Nhã đi vào thuyền.
“Đây là lần đầu tiên tôi ngồi thuyền như vậy, cảm giác rất mới mẻ, có điều nếu thân thuyền không lắc lư như vậy cảm giác sẽ càng tốt!” Thân thuyền thỉnh thoảng lắc lư, đây là lần đầu tiên Ôn Hinh Nhã lên thuyền đánh cá như vậy, cho nên không thích ứng được, dưới chân căn bản không đứng vững, chỉ có thể nửa dựa vào Tư Diệc Diễm, mặc cho anh ôm cô.
“Vừa mới lên thuyền, sẽ khó thích ứng một chút, ngồi một lúc sẽ tốt!” Tư Diệc Diễm dẫn cô vào trong khoang thuyền, khoang thuyền có chút cũ, nhưng vô cùng sạch sẽ.
Ôn Hinh Nhã ngồi xuống bên cạnh bàn nhỏ trong khoang thuyền, mông dính vào chỗ cố định, cảm giác không khó chịu như trước nữa, khi thân thuyền lắc lư cũng không cảm thấy không có cảm giác an toàn nữa.
“Bà chủ của chiếc thuyền đánh cá này làm hải sản đã được công nhận là tốt nhất thị trấn nhỏ này.” Sau khi ngồi xuống, Tư Diệc Diễm liền giới thiệu nhà hàng hải sản nổi tiếng này.
……..
2: Tôi nghe nói hàu là báu vật cho đàn ông thận yếu Lúc này bà chủ mặc áo vải bông màu lam in hoa mang theo nụ cười ôn hòa đi tới: “Cậu Cửu, đồ ăn đều chuẩn bị tốt rồi, bây giờ muốn bày bàn chưa?”
Ánh mắt bà chủ tự nhiên dừng trên người Ôn Hinh Nhã, ánh mắt rất dịu dàng, lại mang theo vẻ đánh giá.