⬅ Trước Tiếp ➡
Tư Diệc Diễm hững hờ nói: “Bày lên đi!”
Bà chủ đang chuẩn bị xoay người rời đi, Ôn Hinh Nhã nhìn về phía Tư Diệc Diễm khóe miệng cong cong: “Tháng năm là thời điểm có hàu tốt nhất! Cho anh ấy một phần hàu rưới sốt chanh.”
Bà chủ nhìn sang Tư Diệc Diễm, nụ cười trên mặt càng rõ ràng.
Tư Diệc Diễm cưng chiều liếc Ôn Hinh Nhã một cái, có lẽ cô nhóc này muốn báo thù vừa rồi bị anh đùa giỡn trên xe đây.
Sau khi bà chủ rời đi, Ôn Hinh Nhã cười như không cười nhìn Tư Diệc Diễm nói: “Tôi nghe nói hàu là báu vật cho đàn ông thận yếu, bổ thận tráng dương, nghe nói bên Pháp có một thị trấn nhỏ, đàn ông trong thị trấn gần như mỗi buổi sáng đều phải ăn một con hàu sống, mà theo thống kê thì đàn ông của thị trấn kia đều tràn đầy tinh lực, sinh hoạt vợ chồng rất hài hòa mỹ mãn, độ tuổi trung bình của đàn ông có khả năng tình dục lên đến bảy mươi tuổi trở lên.”
Tư Diệc Diễm nhìn cô mặt không đỏ tim không đập mỉm cười nói, không khỏi bật cười: “Em đang nhắc nhở tôi phải dự trữ tinh lực sao?” Anh chậm rãi ghé vào tai cô, cười khẽ: “Yên tâm, về sau nhất định tôi sẽ dựa theo yêu cầu của em, mỗi buổi sáng ăn một con hàu, vì sinh hoạt…. trong tương lai, dự trữ tinh lực và năng lượng.”
Tư Diệc Diễm trầm thấp cười cười, mang theo một tia mị hoặc, giống như âm thanh phát ra từ đàn cổ, uyển chuyển trầm thấp, buồn triền miên, mặc dù trong đó anh không đề cập tới hai chữ bị lược bỏ nhưng Ôn Hinh Nhã vẫn đoán ra, anh muốn nói chính là hai chữ “vợ chồng”, mặt Ôn Hinh Nhã lập tức đỏ lên, đùa giỡn không thành còn bị đùa giỡn lại, loại mùi vị này quả nhiên vô cùng lúng túng.
“Hàu dưỡng âm bổ máu, ăn nhiều một chút sẽ có lợi cho cơ thể em.” Mặc dù đùa giỡn cô nhóc này là một chuyện rất thú vị, nhưng Tư Diệc Diễm vẫn biết dừng lại đúng lúc.
Ôn Hinh Nhã nhanh chóng chuyển đề tài: “Trước kia anh đã tới đây rồi à? Hình như bà chủ và anh rất thân quen.”
Tư Diệc Diễm cười giải thích: “Mẹ tôi thích ăn hải sản, khi còn nhỏ ba tôi đã dẫn tôi tới đây vài lần.”
Lúc này bà chủ đã bưng đồ ăn lên bàn, Ôn Hinh Nhã nhìn nghêu xào, cua xào nước sốt cay, tôm nướng tỏi, cá hồi xông khói… Đủ loại hải sản, nói chung là sắc hương vị đều đầy đủ, tròng mắt thiếu chút nữa rớt ra ngoài.
“Đừng nhìn, mau ăn đi!” Tư Diệc Diễm gắp một con tôm, đặt vào đĩa cẩn thận bóc vỏ.
Ôn Hinh Nhã lập tức cầm đũa gắp một miếng cá cho vào miệng: “Thịt tươi ngon mềm mịn tinh tế, còn ngon gấp ba lần khách sạn năm sao làm.”
Bóc hai con tôm, Tư Diệc Diễm chấm nước chấm, bỏ vào bát Ôn Hinh Nhã, lại cầm một con cua lên gỡ thịt.
Ôn Hinh Nhã không chút do dự, vui lòng nhận lấy.
Bà chủ lại bê mấy món nữa lên, Ôn Hinh Nhã không khỏi nhíu mày: “Tư Diệc Diễm, rốt cuộc anh gọi bao nhiêu món ăn thế! Sao mà hai chúng ta ăn hết được?”
Tư Diệc Diễm giải thích: “Hải sản ở đây làm không tồi, rất ít khi có cơ hội tới đây, tôi gọi mỗi món một ít, để em nếm thử, ăn không hết thì thôi, em ăn vui vẻ là được.”
Ôn Hinh Nhã hơi nhíu mày: “Tư Diệc Diễm, tôi nghe nói trong quân đội, lãng phí đồ ăn sẽ bị phạt.”
……
1: Có lẽ ăn xong sẽ có bất ngờ Ôn Hinh Nhã nói xong, dường như nghĩ đến gì đó lại tiếp tục nói: “Tôi nhớ khi còn nhỏ thường xuyên đói bụng, có một lần tôi nhặt được cơm hộp một người khách ăn dư lại trong thùng rác ở cửa một nhà hàng, kết quả bị ông chủ nhìn thấy, cầm gậy đuổi theo tôi ba con phố, mắng tôi là tiểu quỷ, còn nói cơm thừa canh cặn này đều để cho heo ăn, chờ tôi vui vẻ ôm hộp cơm kia chuẩn bị ăn no nê, lại bị một người ăn mày cướp mất, khi đó tôi đau lòng ôm đầu khóc rống lên một trận.”
Tư Diệc Diễm trầm mặc không nói, đương nhiên anh từng tìm hiểu quá khứ của Ôn Hinh Nhã, có điêu, được nghe cô chính miệng nói ra lại là cảm giác khác.
Dường như nhận ra đề tài mình nói có chút nặng nề, Ôn Hinh Nhã đổi đề tài hỏi: “Khi còn nhỏ anh thế nào?”
Tư Diệc Diễm rơi vào dòng ký ức dài, sau một lúc lâu mới nhàn nhạt nói: “Khi còn nhỏ tôi bị chiều hư nên rất nhát gan, không như ý một tí sẽ khóc nháo, chỉ cần khóc là có thể có được thứ mình muốn, ba thường xuyên vì thế mà nổi giận, mà mẹ lại nói như vậy khá tốt, có thể bình an sống cả đời.”
Ba thường xuyên buồn phiền, tính cách anh như vậy sao có thể gánh vác được sự nghiệp khổng lồ của gia đình, ngay cả những người đi theo ba cũng không quá hài lòng về anh, nếu không vì ba mẹ lần lướt qua đời, có lẽ anh sẽ giống như mẹ hy vọng, bình thường lớn lên!
Nhưng cũng chính như lời mẹ nói, anh như vậy mới khiến cho những ông già kia không đuổi tận giết tuyệt, để thuộc hạ cũ của ba có cơ hội đưa anh về nước.
Ôn Hinh Nhã ngẩn ra, dáng vẻ của Tư Diệc Diễm lúc  này làm cô thật sự không có cách nào liên tưởng với hình tượng của anh khi còn nhỏ, nhưng lại theo bản năng cảm thấy Tư Diệc Diễm không lừa cô.
Rốt cuộc một người phải trải qua những gì mới có thể mài giũa sự mềm yếu, yếu ớt của mình biến thành lạnh lùng hờ hững như lúc này?
Cô nghĩ tới chính mình, cô đã trải qua một lần sống chết, sống lại một đời mới có thể hoàn toàn thay đổi chính mình.
Mà anh thì sao! Anh đã trải qua những gì?
Lúc này bà chủ bưng một đĩa trai hấp tới, Ôn Hinh Nhã vội vàng cầm một con trai nhẹ nhàng cạy ra: “Tôi nghe nói trai biển có thể tạo ra ngọc trai, không biết có phải thật không.”
Tư Diệc Diễm cười nói: “Xác suất như vậy rất nhỏ, trai già mới ngậm ngọc, chỗ này gần vùng biển, nhiều năm liên tục khai thác, lấy đâu ra trai già.”
Trai bị cạy ra, không hề ngoài ý muốn, bên trong không có ngọc trai, cô lại cạy liên tiếp mấy con, bên trong đều không có ngọc trai.
Mặc dù Ôn Hinh Nhã có chút thất vọng, nhưng cũng không ảnh hưởng tới hứng thú thưởng thức mỹ thực của cô.
Tư Diệc Diễm bóc hải sản thay cô, Ôn Hinh Nhã ăn đến vui sướng.
Lúc này hàu được bê lên, nhận được ánh mắt cười như không cười của Ôn Hinh Nhã, Tư Diệc Diễm bình tĩnh cầm dao lên, dùng mũi dao cạy hàu ra.
Ôn Hinh Nhã nhìn chằm chằm Tư Diệc Diễm nói: “Tôi nghe nói khi ăn hàu, vừa cạy hàu ra thì phải hút luôn vào miệng.”
Dưới ánh mắt của Ôn Hinh Nhã, Tư Diệc Diễm bình tĩnh cầm hàu lên, đưa đến bên môi hút vào miệng.
Ăn hàu là động tác không lịch sự nhất, thậm chí rất nhiều người cho rằng ăn hàu là một loại hành động thô tục, cho nên nhiều người không muốn ăn hàu ở nơi công cộng, nhưng Tư Diệc Diễm lại ăn vô cùng lịch sự, làm cô có cảm giác cảnh đẹp ý vui, vốn dĩ muốn cho anh xấu mặt, kết quả làm Ôn Hinh Nhã ngộ ra một đạo lý, ăn hàu thô tục, thật ra cũng phải xem người ăn hàu là ai.
“Hương vị không tồi, em cũng nếm thử đi.” Tư Diệc Diễm nói xong liền cạy một con khác, hào phóng đặt vào đĩa của Ôn Hinh Nhã.
“Hừm, tôi mới không ăn thứ khó ăn đó.” Ôn Hinh Nhã lại gắp con hàu trong đĩa vào đĩa của Tư Diệc Diễm, vẻ mặt chán ghét, cô tuyệt đối sẽ không ăn ưu nhã sang trọng bằng Tư Diệc Diễm, mới không cho Tư Diệc Diễm có cơ hội giễu cợt cô.
………
2: Có lẽ ăn xong sẽ có bất ngờ Ý cười bên môi Tư Diệc Diễm càng sâu, anh lại gắp hàu vào đĩa của Ôn Hinh Nhã: “Ngoan, ăn xong đi, có lẽ ăn xong sẽ có bất ngờ!”
Lòng hiếu kỳ của Ôn Hinh Nhã bị anh gợi lên, nhìn Tư Diệc Diễm hỏi: “Sẽ có bất ngờ gì?”
⬅ Trước Tiếp ➡