Ôn Hinh Nhã lã chã rơi nước mắt, lại cắn chặt môi lại, không cho mình phát ra âm thanh.
*Ngũ vị tạp trần: ngọt mặn đắng chua cay cùng lúc, ý chỉ cảm giác phức tạp hỗn độn.
…….
2: Chuyện cũ năm xưa Ông cụ Ôn thở dài: “Mẹ con liều mạng sinh con ra liền bị rong huyết, thế nào cũng không ngăn được, bác sĩ muốn đưa mẹ co đi cấp cứu, nhưng mẹ con không muốn, kiên trì muốn cho con bú sữa, nói là trẻ con uống sữa mẹ mới có thể khỏe mạnh bình an lớn lên, lúc ấy ông ở phòng sinh nhìn con bé liều một hơi cuối cùng cho con uống một ngụm sữa, ăn xong liền đưa con cho hộ sĩ bế đi, sợ mùi trên người mình dính vào trên người con sẽ không may mắn, ông còn nhớ rõ lúc ấy khi con bị hộ sĩ bế đi đã khóc đến tím cả mặt, bất kể là ai dỗ cũng không được, khóc khoảng hơn nửa giờ.”
Ôn Hinh Nhã đột nhiên nghĩ đến đời trước, say rượu, đánh nhau, gây chuyện, hút thuốc phiện, ai cũng có thể làm chồng bị người chỉ trỏ, cô nghĩ tới lời của Ninh Thư Thiến trước khi cô chết, bà ta nói cô là vết nhơ duy nhất của mẹ, đời trước sao cô lại không khiến người mẹ dùng hết tính mạng và tình yêu thương của mình thất vọng chứ?
Đời trước đến cùng là cô tự phụ mình, phụ lòng mẹ!
Ông cụ Ôn kéo tay cô, đôi mắt có chút ướt át: “Ông vẫn nhớ rõ ngày đó khi mẹ con cho con bú chút sữa cuối cùng, con bé đã nắm chặt tay ông, móng tay đều đâm vào thịt ông, giao con cho ông, lúc ấy ông đã đồng ý, còn thề, nhưng mà….” Đằng sau ông thế nào cũng không nói nên lời.
Ôn Hinh Nhã nghẹn ngào rơi lệ, trong khi sinh mạng có hạn đã mẹ làm hết những gì có thể làm cho cô, không thể làm cũng đều làm.
Một nỗi oán hận bỗng nhiên dâng lên, khi mẹ mang thai cô, Ôn Hạo Văn ở bên cạnh người phụ nữ khác, khi mẹ khó sinh, ông ta đang ở đâu? Ở bên cạnh Ninh Thư Thiến dịu dàng sao?
Mẹ, đời này nhất định con phải để đôi cẩu nam nữ này xuống địa ngục sám hối với mẹ.
Ông cụ Ôn tiếp tục nói: “Khi con sinh ra đã rất nhỏ, chỉ có hai cân mốt, chỉ lớn có vậy!” Ông cụ Ôn lấy hai tay ra so so, độ dài kia chỉ nhỏ bằng con thỏ con: “Bởi vì khó sinh ở trong bụng một thời gian dài, cho nên toàn thân xanh tím.”
Ông cụ Ôn dừng lại một chút mới nói: “Lúc ấy ông tình cờ nghe được bác sĩ nói đứa bé này vừa sinh liền chịu khổ như vậy, khẳng định tương lai có mệnh khổ, lúc ấy ông nghĩ, con cháu nhà họ Ôn từ nhỏ chính là con của trời, nhận được muôn vàn chiều chuộng, nào sẽ có mệnh khổ được, nhưng….”
Ôn Hinh Nhã biết mục đích ông nội kể lại chuyện cũ, chẳng qua chỉ là biểu đạt ông đứng về phía cô, ủng hộ quyết định của cô.
Ông cụ Ôn chuyển đề tài: “Về tai tiếng lần này, con nghĩ như thế nào?”
Ôn Hinh Nhã khàn khàn nói: “Ông nội, lần này là do con sơ suất, để cho người khác tận dụng thời cơ làm nhà họ Ôn mất mặt, nhưng mong ông tin tưởng con, nhất định con sẽ tìm được biện pháp giải quyết hợp lý.”
“Có nắm chắc sao?” Ông cụ Ôn nhìn cô, trong lòng nghĩ đến vừa rồi khi cô một mình đối mặt với lời chất vấn của con trai và con dâu, dáng vẻ ung dung bình tĩnh, mồm miệng nhanh nhẹn như vậy lập tức đè ép khí thế của con dâu, nếu không phải trong lòng rõ ràng thì làm sao làm được đến thế.
Ôn Hinh Nhã gật đầu: “Việc này còn cần bố trí, nhưng hẳn là không có vấn đề gì lớn.”
Ông cụ Ôn từ ý nói: “Một khi đã như vậy ông sẽ không nhúng tay, con yên tâm, nhà họ Ôn bên này ông sẽ xử lý cho con.”
Ôn Hinh Nhã muốn chính là những lời này của ông, cô chỉ sợ trước khi cô nỗ lực tranh đấu vì thân phận cô chủ nhà họ Ôn này, nhà họ Ôn đã phủ định cô từ bỏ cô: “Cảm ơn ông nội, cháu sẽ không để ông thất vọng.”
……
1: Đừng nhìn tôi như vậy, tôi sẽ không nhịn được muốn…. Khi rời khỏi nhà họ Ôn, bà nội kéo tay Hạ Như Nhã giữ cô ta lại ăn cơm trưa, gọi mẹ Uông lên dặn dò mẹ Uông làm đồ ăn Hạ Như Nhã thích nhất, cô từ phòng khách đi qua, ngoại trừ mẹ Uông hỏi cô có muốn ở lại ăn cơm trưa hay không thì không có ai liếc cô một cái.
Ông nội muốn lợi dụng cuộc nói chuyện ngày hôm nay để cho cô thấy lập trường, nói cho cô trong lòng ông vẫn luôn nhớ kỹ cô, nhưng ông nội không biết, cô đã sớm không lạ gì, cho nên lời nói hôm nay không khiến cô mang ơn đội nghĩa, mà là làm biến mất đi ràng buộc duy nhất của cô đối với nhà họ Ôn.
Mọi thứ thuộc về cô, một ngày nào đó cô sẽ lấy về.
Món nợ mẹ của cô, một ngày nào đó cô sẽ đòi lại.
Ra khỏi nhà cũ nhà họ Ôn, phát hiện người chờ ở ngoài cửa không phải bác Trương, mà là Tư Diệc Diễm!
Anh không lái chiếc Lucifer kia, mà lái một chiếc Cayenne mày xám bạc, đường cong tuyệt đẹp của thân xe dưới ánh mặt trời tản mát ra khí phái cao quý sang trọng.
Sau khi Ôn Hinh Nhã lên xe, Tư Diệc Diễm hỏi cô: “Buổi trưa muốn ăn cái gì?”
Ôn Hinh Nhã suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Hải sản!”
Xe đi hơn mười phút, càng đi càng chệch hướng, ngay sau đó đi lên đường cao tốc.
Ôn Hinh Nhã không thể tin nhìn Tư Diệc Diễm: “Anh điên à! Từ thủ đô lái xe đến thành phố Tân cần một tiếng rưỡi, chỉ là ăn bữa hải sản, có cần đi xa vậy không chứ! Chờ lái xe đến thành phố Tân, tôi đã chết đói rồi.”
Tư Diệc Diễm cười nói: “Hải sản bên thành phố Tân không tồi, qua đó nếm thử cũng không sao, dù sao em cũng không có chuyện gì khác, ghế sau xe có để một ít đồ ăn vặt, em có thể lấp bụng trước.”
Mặc dù Ôn Hinh Nhã có chút bất mãn, nhưng quả thật cô có chút thèm ăn hải sản bên thành phố Tân, liếc mắt nhìn Tư Diệc Diễm một cái rồi xoay người cầm một gói đồ ăn ở ghế sau lên ăn.
Ôn Hinh Nhã mở túi giấy ra nhìn, nhịn không được kinh ngạc nói: “Vậy mà là bánh ngọt của Ngự Thiên Đường! Chắc là anh phải xếp hàng rất lâu mới mua được đúng không!”
Ngự Thiên Đường là cửa hàng bánh ngọt làm tại chỗ, hơn nữa mỗi ngày đều giới hạn bán, ngày thường kể cả có xếp hàng cũng khó mà mua được, cô vẫn luôn thích ăn điểm tâm của chỗ đó.
“Ừm! Cũng không lâu lắm!” Tư Diệc Diễm nghiêng đầu thấy cô ăn vui sướng, trong mắt chứa ý cười, cũng coi như hơn hai giờ xếp hàng là đáng giá.
“Anh cũng nếm thử đi! Hương vị không tồi.” Ôn Hinh Nhã vừa ăn vừa cầm một miếng bánh đưa cho Tư Diệc Diễm, dù sao cũng là anh xếp hàng mua, đương nhiên cô không thể ăn một mình.
Tư Diệc Diễm đang chuyên tâm lái xe, hơi nghiêng đầu cắn một miếng bánh cô đưa qua, ăn ngon lành: “Ừm! Quả thật hương vị không tồi.”
Hành động cúi đầu như vậy của anh, làm khuôn mặt nhỏ của Ôn Hinh Nhã ửng đỏ, vừa chuẩn bị thu tay mình lại, không nghĩ tới Tư Diệc Diễm lại nghiêng đầu cắn một miếng, cũng không biết anh cố ý hay vô tình, đầu lưỡi liếm qua ngón tay cô, mang theo hơi nóng ướt át, tê dại, hơi ngưa ngứa, làm ngón tay cô nháy mắt như bị điện giật, rụt về theo bản năng.
Trái tim Ôn Hinh Nhã đập thình thịch không ngừng, chuẩn bị mắng anh, ai ngờ nghiêng đầu sang liền nhìn thấy anh nghiêm túc lái xe, giống như căn bản không chú ý tới chi tiết nhỏ vừa rồi.
Lòng cô tràn đầy xấu hổ và buồn bực, lập tức nghẹn ở cổ họng, không mắng nổi chữ nào.
“Sao không ăn bánh đi, có phải khát không, trong túi còn có trà trái cây của Ngự Thiên đường đấy.” Tư Diệc Diễm nghiêng đầu nhìn cô một cái, ánh mắt mang theo một tia thâm thúy.
Lúc này Ôn Hinh Nhã mới hoàn hồn, theo bản năng nói: “Miệng anh dính vụn bánh.”
Tư Diệc Diễm nhíu mày nói: “Em giúp tôi lấy tờ giấy ăn đi! Tôi đang lái xe, không tiện lắm!”