Lập trường của Thạch Hồng Tinh lập tức lung lay, hôm nay Tần Dược vừa mới trở về đảo thôi đúng không? Nhanh như vậy mà đã đi huấn luyện rồi? Chẳng lẽ cậu ấy thật sự không hài lòng với vợ của mình? Không phải sắp muốn ly hôn rồi đấy chứ?
Thạch Hồng Tinh lập tức run lập cập.
Trước khi Tần Dược đi huấn luyện thì đã nói đêm nay anh sẽ trở về tương đối muộn, bảo Cố Kiều không cần chờ anh, cơm chiều nay anh sẽ giải quyết ở nhà ăn.
Tuy Tần Dược đã nói vậy nhưng Cố Kiều vẫn để lại một chút thức ăn cho anh. Cô để thức ăn vào trong nồi rồi dùng nước ấm hâm nóng, làm xong hết mấy việc này cô mới cầm quần áo đi tắm rửa.
Tuy cơ bản là hai ngày nay đều ngủ ở trên xe, thế nhưng xe vô cùng xóc nảy khiến cả người cô mệt nhọc không chịu được. Sau khi tắm rửa xong, Cố Kiều cảm giác cả người mình đều nhẹ nhàng đi không ít.
Cô lau khô tóc rồi tắt đèn đi. Lúc đang chuẩn bị đi ngủ, khi nhìn thấy hai cái gối ở trên đầu giường thì cô bỗng nhiên nhớ tới chuyện mình đã kết hôn. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà nói thì hôm nay Tần Dược và cô sẽ ngủ cùng nhau ở trên một cái giường……
Nhìn chiếc giường đơn chật hẹp trước mặt, trên mặt Cố Kiều chợt nóng bừng lên. Cô hít một hơi thật sâu, tự an ủi trong lòng rằng mình không cần phải khẩn trương, nếu thật sự không chịu được thì cứ nhớ lại gương mặt đẹp trai kia của Tần Dược là được rồi. Đây là một chuyện thực sự vô cùng bình thường, chẳng có gì ghê gớm cả.
Cũng không biết việc tự an ủi trong lòng có tác dụng hay là bởi vì thật sự quá mệt mỏi mà Cố Kiều suy nghĩ miên man một lúc rồi dần dần thiếp đi lúc nào không biết. Chờ đến lúc mở mắt ra một lần nữa, cô mới phát hiện mình đã ngủ một giấc thật say tới khi trời rạng sáng.
Cô vươn tay ra sờ bên cạnh thì phát hiện bên chăn còn lại rất lạnh lẽo, hẳn là cả đêm hôm qua Tần Dược không về đây ngủ.
Chẳng lẽ ngày hôm qua Tần Dược đã huấn luyện cả đêm?
Ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu thì cô chợt đưa mắt về phía cửa nhà đang mở ra, Cố Kiều nhìn thấy một thân hình cao to đang đốn củi ở trong sân. Cơ bắp rắn chắc trên cánh tay căng chặt, làn da ngăm dính không ít mồ hôi, cánh tay vừa mạnh mẽ bổ xuống thì củi gỗ trước mặt liền theo đó mà bị tách làm đôi.
Người này đúng là Tần Dược.
“Em tỉnh rồi à?” Giác quan của Tần Dược rất nhạy bén, Cố Kiều vừa mới bước tới đây thì anh đã phát hiện ra ngay.
“Vâng.” Cố Kiều định hỏi xem tối hôm qua anh có về nhà không. Cô vừa nghiêng đầu thì nhìn thấy trong một gian phòng khác xuất hiện một cái giường xếp nhỏ hẹp, bên trên còn có chăn gối được gấp gọn gàng. Xem ra tối hôm qua Tần Dược đã ngủ ở chỗ này.
Đối với việc hai người chia phòng ngủ thì Cố Kiều không có ý kiến gì mà ngược lại còn nhẹ nhàng thở ra. Thế nhưng cái giường xếp này quá nhỏ, Tần Dược cao 1m85 mà nằm xuống đó thì nhất định sẽ rất khó chịụ Chắc hẳn cô phải đổi phòng với Tần Dược mới được.
Cố Kiều đang định mở miệng thì giây tiếp theo lại nhìn thấy chăn màn trên giường xếp được gấp vuông vắn như miếng đậu hũ. Lại quay lại nhìn đống trên giường mình, dù cô đã xếp lại cẩn thận nhưng trông chăn màn vẫn khá lung tung rối loạn. Nghĩ nghĩ một lúc, cô thấy mình đừng nên hỏi vội thì hơn.
Thôi, chờ buổi tối rồi nói sau vậy. Buổi tối trời đen như mực, làm gì có ai sẽ chú ý tới mấy thứ chăn màn này nữa.
Cố Kiều đã nghĩ ngợi thông suốt, chuẩn bị đi làm bánh rán hành để ăn.
Trước kia lúc ở tỉnh thành cô đã mua không ít bột mì, ngày hôm qua lại phát hiện trong viện có vài cây hành tự mọc lên, đúng lúc có thể dùng để nấu ăn luôn.