⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy Cố Kiều là người phương Nam nhưng lại rất am hiểu cách làm mấy món này. Cô bỏ thêm chút muối và dầu ăn vào bột mì rồi nhào nặn, một lúc sau cục bột trở nên vừa dẻo lại vừa mềm mại. Thái nhỏ hành lá rắc lên trên, thêm chút muối nữa rồi tiếp tục nhào bột đều tay. Thả bánh vào chảo dầu nóng thơm nức, chờ cho một mặt hơi vàng thì lại lật qua mặt khác là được.
Cố Kiều rán bánh hành rất có kỹ xảo, bánh hành vừa thả vào không lâu thì mặt bánh đã hơi vàng ruộm, hành lá xanh non thái nhỏ bám đều vào mặt bánh, hương thơm mê người của bánh cũng theo đó mà toả ra.
Chờ đến khi hai mặt bạn đều khô vàng xốp giòn thì cô gắp bánh rán hành ra khỏi chảo dầụ Cố Kiều cầm dao cắt bánh thành nhiều miếng nhỏ đặt lên trên bàn cơm, sau khi múc cho mỗi người một bát cháo gạo kê là có thể ăn cơm rồi.
Tần Dược không để Cố Kiều phải chờ lâu, lập tức lau mồ hôi bước tới.
“Anh mau ăn đi.” Cố Kiều cười cười đưa đôi đũa cho anh.
Tần Dược cũng người phương Nam nhưng vì ở quân đội lâu nên cũng đã quen với việc ăn mấy món thế này. Dù sao thì ăn mấy loại bánh thế này vô cùng tiện lợi, trong nhà ăn lúc nào cũng đều có sẵn.
Thế nhưng món mắt bánh rán hành trước mặt lại món bánh ngon nhất mà anh từng ăn qua. Cắn thử một miếng thì thấy tuy ngoài mặt bánh xốp giòn nhưng bên trong một chút cũng không bị cứng mà lại rất mềm mại. Bánh có vị muối nhàn nhạt và mùi thơm của hành lá khiến người ta muốn ăn nhiều hơn nữa
Ăn cùng với cháo gạo kê nóng hổi thơm ngon, ăn ngon mà còn làm ấm dạ dày nữa. Tần Dược đã bị nhà ăn “làm hại” nhiều năm nên đây là lần đầu tiên anh phát hiện ra việc ăn sáng cũng là một loại hưởng thụ.
Sau khi cơm nước xong xuôi thì Tần Dược chủ động đi rửa sạch bát đũa, Cố Kiều cũng không từ chối. Khi cô đang chuẩn bị múc nước để giặt quần áo thì phát hiện Tần Dược đã làm xong hết từ lúc cô chưa dậy.
Nhìn chỗ quần áo được phơi chỉnh tề, Cố Kiều không nhịn được mà tự hỏi rốt cuộc là người đàn ông này dậy sớm đến mức nào chứ?
“Tiểu Kiều, em lại đây một chút.”
Phía sau vang lên giọng nói của Tần Dược, Cố Kiều vội vàng bước qua đó.
Chỉ thấy anh lấy ra một cái hộp sắt từ trong phòng “Đây là tất cả số tiền mà anh đã tích cóp được từ trước đến giờ. Mỗi tháng anh có chín mươi hai đồng tiền trợ cấp, ngoại trừ mười đồng gửi về nhà hàng tháng thì số tiền dư lại đều ở trong này, còn có cả phiếu do quân đội phát nữa.”
Nói xong, Tần Dược đưa hết tất cả cho Cố Kiềụ
Cố Kiều sửng sốt một chút rồi nhanh chóng hiểu rằng anh đang đưa tiền cho mình quản lý. Sau khi suy nghĩ một lúc thì cô nhận lấy cái hộp.
Dù sao thì Tần Dược phải huấn luyện bận rộn như vậy, nếu cô đã tới đây ở thì nhất định phải thay anh xử lý những việc lặt vặt này. Hơn nữa, cô cũng đồng ý với bà nội Tần là sẽ chăm sóc Tần Dược thật tốt, nếu trong tay không có tiền cũng không có phiếu thì sao có thể bồi bổ cho anh cẩn thận được.
Tần Dược thấy Cố Kiều đồng ý nhận lấy tiền của mình thì vui vẻ cong khóe miệng.
Trước kia bà nội đã từng nói với anh rằng chỉ khi một người phụ nữ đồng ý chung sống thật tốt với người đàn ông của mình thì mới có thể giúp chồng quản lý tiền được, đây chính là biểu hiện của sự tin tưởng. Lúc đó, sau khi nói xong bà còn bảo anh chuyển lời lại cho ông nội, bảo anh nhanh chóng giao hết tiền riêng ra.
⬅ Trước Tiếp ➡