Điền lữ trưởng lập tức có chút khó chịu “Tiểu Tần à, không phải tôi có ý kiến gì đâu nhưng nhà chỗ nào mà chẳng ở được, sao nhất định phải là phía Tây cơ chứ. Hoàn cảnh bây giờ đã tốt lắm rồi, trước kia lúc chúng ta hành quân đánh giặc thì ngủ trên mặt cỏ cũng đều là chuyện thường ngày mà.”
Tần Dược liếc mắt nhìn Điền lữ trưởng một cái “Tôi hiểu rồi.” Sau đó liền quay đầu rời đi.
Tuy Tần Dược chỉ là phó đoàn trưởng nhưng lại quản lý một đoàn độc lập. Hơn nữa, từ khi đoàn trưởng bị điều đi thì cơ bản là cả đoàn độc lập đều do Tần Dược quản lý, cho nên Tần Dược trực tiếp lệ thuộc vào Từ sư trưởng.
Tuy quan hệ giữa anh và Điền lữ trưởng cực kỳ bình thường nhưng cũng không đến mức xin một căn nhà cũng không được phê duyệt, vậy nên đằng sau chuyện này nhất định còn có một nguyên nhân nào đó khác.
Thực ra nếu Tần Dược trực tiếp đi tìm Từ sư trưởng thì chuyện nhà ở nhất định có thể được phê duyệt ngay, thế nhưng anh lại không muốn làm vậy.
Từ lúc đăng ký kết hôn với Cố Kiều thì anh đã từng bảo đảm rằng mình sẽ cho Cố Kiều một cuộc sống thật tốt. Tuy loại hứa hẹn này nghe rất bình thường nhưng đối với Tần Dược mà nói, chỉ cần anh đã nói ra thì anh nhất định sẽ làm được.
Nếu bây giờ ngay cả việc nhỏ như thế này cũng không giải quyết được thì sau này làm sao anh có thể bảo vệ Cố Kiều được?
Quân doanh có quy định nếu có quân hàm từ đoàn trưởng trở lên thì có thể trực tiếp lựa chọn nhà ở mà không cần bất cứ người quản lý đại viện nào phê duyệt cả.
Trước nay Tần Dược coi quân hàm như vật để ngoài thân, chưa bao giờ để tâm tới, đối với anh mà nói thì có hay là không có cũng chẳng sao cả. Thế nhưng bây giờ anh lại muốn đi thử một lần, dùng năng lực của chính bản thân mình để tạo ra một cuộc sống tốt đẹp cho Cố Kiềụ
Bởi vì bây giờ anh cũng là người có gia đình rồi.
Trên mặt Tần Dược lộ ra một nụ cười, bên cạnh đúng lúc có một binh lính đang huấn luyện. Người kia thấy một màn này thì cả người lập tức dại ra “Tôi có nhìn lầm không, vừa nãy Tần phó đoàn trưởng đang cười đấy à?”
Một người khác đánh anh ta một cái “Có phải cậu huấn luyện choáng váng rồi hay không, có lúc nào mà Tần phó đoàn trưởng cười đâu? Hơn nữa nghe nói mấy ngày nay anh ấy còn bị ép kết hôn nữa, không nổi giận đã là tốt lắm rồi.”
“Cũng đúng.”
Tần Dược không nghe thấy hai người đang nói thầm, lập tức đi đến sân huấn luyện để bắt đầu huấn luyện với cường độ cao. Nếu anh nhớ không nhầm thì một tháng sau sẽ nhiệm vụ trên biển, nếu có thể thuận lợi hoàn thành và bình an trở về thì hẳn là anh có thể……
“Lão Tần, cậu đã trở về huấn luyện rồi hả? Sao thế, không hài lòng với cô vợ mà người trong nhà tìm cho cậu à?”
Tiếng nói chặt đứt dòng suy nghĩ của Tần Dược chính là của Thạch Hồng Tinh, đoàn trưởng của đoàn bên cạnh. Anh đã sớm nghe được mấy tin đồn nhảm nhí trong quân doanh. Mọi người đều nói Tần phó đoàn trưởng bị ép cưới đến choáng váng, không cần mấy nữ đồng chí trong đoàn văn công và bệnh viện mà lại chạy về quê nhà ngàn dặm xa xôi để cưới một cô gái ở quê, còn nói đến lúc nào đó nhất định sẽ náo loạn đến mức ly hôn.
Thạch Hồng Tinh cảm thấy những người này nói chuyện quá khó nghe, người ở quê thì làm sao, những người ở quân doanh này ai mà không từ quê quán tới đây? Hơn nữa anh rất tin tưởng Tần Dược, nếu không phải thật sự muốn kết hôn thì không một ai có thể ép buộc được cậu ấy cả.
Kết quả vừa mới nghĩ vậy không bao lâu thì anh lại nhìn thấy Tần Dược một mình ở chỗ này mà huấn luyện.