⬅ Trước Tiếp ➡
"27."
"Xem đi, anh còn lớn hơn tôi 5 tuổi, anh nên nhường tôi, chuyện tôi muốn làm anh không thể nói không, việc tôi không muốn làm, anh lại càng không nên ép tôi làm, không thể chọc tôi mất vui, không thể không để ý đến ý kiến của tôi..." Lời kháng nghị sau đó khiến cho Tư Cận Hằng có phần trợn mắt há hốc mồm, thế giới quan của anh vừa mới có thêm một hiểu biết mới về phụ nữ.
Lệ Thiển Lạc cũng đã bị anh ép đến mức bày ra tính tình tiểu thư rồi, nói nhiều chữ không như vậy mà cô cũng không thấy phiền.
"Nếu như em đã không phiền hà chuyện gì, vậy thì đừng lãng phí thời gian của đêm động phòng hoa chúc." Tư Cận Hằng nói một câu chặn hết tất cả những lời Lệ Thiển Lạc muốn nói.
Mãi đến khi cửa phòng tắm bị đóng lại: "Tư Cận Hằng! A! Anh chờ đó cho tôi, tôi muốn báo thù!" Lệ Thiển Lạc bị ném vào bồn tắm lớn, đau thương bắt đầu lên kế hoạch báo thù.
"Tôi muốn tiêu hết tiền của anh, tôi... Muốn mỗi ngày cho anh đội nón xanh, sau đó ly hôn với anh, phân chia tài sản của anh..."
Tiền của anh có tiêu 8 đời cũng không hết, đội nón xanh? Ừm, vậy anh phải thêm chút sức mới được... Ly hôn chia tài sản? Nghĩ cũng nhiều quá đấy!
"A!" Tư Cận Hằng làm một động tác khiến tiếng lải nhải của cô biến thành tiếng thét chói tai.
Đêm dài dằng dặc, Lệ Thiển Lạc bi thương trải qua trong hành hạ.
A a a! ! ! Không phải cô gả cho một người đàn ông ngày ngày đều bị bỏ thuốc đấy chứ?
Kết quả ngày hôm sau vừa tỉnh dậy chính là giữa trưa, cô lết thân thể bị hành hạ tàn tạ đến phòng tắm ngâm nước ấm. Sau đó mặc quần áo tử tế xuống tầng tìm thức ăn.
Thím Đỗ đang chuẩn bị ra cửa, thấy Lệ Thiển Lạc mặc đồ ngủ xuống tầng, bà cười nheo mắt.
Buông túi xách trong tay ra đi về phía cô.
……….
2: Anh nên nhường tôi
"Thiển Lạc, hôm nay cậu chủ đến công ty khảo sát rồi, dặn dò sau khi cô tình ngủ, bảo tôi nấu nhiều thức ăn cho cô ăn." Lớn tuổi mà, có chuyện gì là chưa từng trải qua đâu, có một số việc không nên hỏi, biết trong lòng là được.
"Vâng, thím Đỗ, cháu rất đói, phiền thím rồi." Cả người mềm nhũn như con chi chi ngồi xuống ghế bên bàn ăn, chờ thím Đỗ bưng đồ ăn lên, Lệ Thiển Lạc ăn như sói đói hổ vồ, rất giống như bị bỏ đói mấy ngày rồi.
"Ăn từ từ thôi, đừng vội, biệt vội, nào nào nào, uống chút nước trái cây đi." Thím Đỗ đau lòng nhìn Lệ Thiển Lạc quét sạch đồ ăn trong khay, mấy ngày nay Thiển Lạc Thiên đều rời giường lúc giữa trưa, sau đó như sói đói tìm đồ ăn.
Không được, bà phải khéo léo nhắc nhở cậu chủ một chút mới được. Có một số việc cần phải tiết chế, tình cảm tốt thì đương nhiên tốt rồi, nhưng cô gái nhỏ nhà người ta lại không chịu được bị anh lăn qua lộn lại như vậy.
Ăn uống no đủ, Lệ Thiển Lạc thỏa mãn lên tầng, dùng Weibo gửi địa chỉ cho Úc Vãn Vãn, hẹn cô ấy ra gặp nhau.
Lúc thím Đỗ ra cửa, lại nghĩ tới một chuyện, chạy lên tầng hai đưa cho Lệ Thiển Lạc hai chiếc chìa khóa.
Đây là Tư Cận Hằng trước khi đi giao cho bà, một chiếc là chìa khóa biệt thự, một chiếc là chìa khóa xe.
Trong gara có một chiếc Maserati mới tinh, nhìn con xe này Lệ Thiển Lạc lại nhớ tới chiếc BMW màu hồng được lắp ráp thủ công mà cô yêu thích nhất. Đó là quà sinh nhật mà cha tặng cô vào năm cô 20 tuổi, cô cực kỳ thích, đáng tiếc không biết nó đang ở nơi nào rồi.
Xe chậm rãi ra khỏi cổng lớn lăn bánh trên đường cái, dẫn tới không ít ánh mắt ngoái nhìn, rất nhiều xe nhìn thấy đều nhường đường cho cô, sợ không cẩn thận làm xước xe sang, nửa đời sau liền xong luôn.
Lúc Lệ Thiển Lạc tới quán cà phê, Úc Vãn Vãn còn chưa đến, cô tự gọi cho mình một tách Cappuccino rồi ngồi ở một góc xó xỉnh nào đó chờ người.
Vừa mới lấy điện thoại ra vào webchat, thì chuông tin nhắn vang lên, tất cả cũng phải đến 99+ tin báo.
Đều là người quen, Thích Trạch Minh, Phó Tân Như, Úc Vãn Vãn, Lục Tử Hi, cò có một vài người được gọi là bạn tốt. Từ lúc cô gặp chuyện không may đến giờ đều tránh bạn tốt... Không nghĩ tới Lệ Thiển Lạc cũng có lúc này.
Như nghĩ tới cái gì, cô mở chức năng camera tự chụp ra, chụp cho mình một tấm. Hơi hơi nghiêng đầu, bàn tay đeo nhẫn kim cương che miệng cười, ánh mắt có phần mê ly.
Sau đó gửi tới vòng bạn bè, cùng với dòng cap: Cha, con nhớ mọi người, con kết hôn rồi, có rảnh đến thăm con nhé.
Sau đó lại vào tài khoản Weibo cũng up như vậy. Weibo của cô toàn hình ảnh cuộc sống ăn chơi phóng túng trước kia, hơn nữa còn hay up những thứ tốt cho nên cũng không ít fan, tầm trên dưới 60 vạn.
Cô xóa sạch tất cả bài up Weibo trước kia, chỉ để lại một vài bài up đánh dấu hồi ức của cô với người thân. Cũng hủy hết theo dõi với những người trước kia, chỉ để lại ba người cha, Úc Vãn Vãn, Lục Tử Hi.
Rất nhanh vòng bạn bè của cô liền vào oanh tạc cô, tiếng chuông thông báo vang lên không ngừng, Lệ Thiển Lạc không thèm nhìn lấy một cái, liền gập điện thoại, an tĩnh uống cà phê chờ Vãn Vãn.
Lúc Úc Vãn Vãn đến cửa hàng cà phê, Lệ Thiển Lạc đã uống xong cả nửa ly coffee rồi.
Úc Vãn Vãn một cô gái khá gầy, thấy Lệ Thiển Lạc gửi tin nhắn cho mình, cho dù cô ấy đang làm việc cũng lập tức xin phép nghỉ nửa buổi chạy đến. Ngay cả đồng phục cũng không kịp thay, cô ấy có một gương mặt trái xoan đơn thuần, hôm nay có hơi thoa chút son phấn. Mắt to đặc biệt sáng ngời, mi mắt được chải một tầng mascara, trên môi cũng không quá bóng son nước, khiến cho người ta nhìn thấy rất thoải mái.
Sáu năm trước trong lúc vô tình cô ấy cứu Lệ Thiển Lạc một lần bên bờ biển, hai người bởi vậy mà kết bạn, Úc Vãn Vãn không quá thân thiết với Lệ Thiển Lạc vì thân phận cô quá cao quý, vẫn là Lệ Thiển Lạc mặt dày "đuổi theo" Úc Vãn Vãn nửa năm, hai người mới thành bạn thân.
……….
1: Gả cho một lão già
Gia đình Lệ Thiển Lạc bị lụi bại, Úc Vãn Vãn coi công việc như mạng sống, hai ba ngày không có đi làm. Lục Tử Hi và cô cùng nhau làm xong lễ tang của bà nội, đồng thời xử lý các chuyện lớn nhỏ khác.
Ngày đó cô chỉ là về nhà thay bộ quần áo mà thôi, Lệ Thiển Lạc đã dọn đi khỏi biệt thự rồi, đã biến mất vài ngày rồi. Lục Tử Hi nhờ quan hệ cũng không điều tra ra được cô đi nơi nào, Úc Vãn Vãn lo lắng sợ hãi mấy ngày, sợ cô nghĩ luẩn quẩn… Lúc này, nhìn cô xuất hiện trước mặt mình, Úc Vãn Vãn ôm chặt Lệ Thiển Lạc……
“Vãn Vãn, thực xin lỗi, làm cậu lo lắng rồi.” Lệ Thiển Lạc cảm nhận được tình cảm của Úc Vãn Vãn, vành mắt đỏ hồng. Vẫn tốt, cô còn có hai người bạn thân thật lòng với cô, thật tốt……
“Cậu đi đâu, tớ thật sợ cậu… Sợ cậu…” Ba chữ kia cô làm sao đều nói không nên lời.
“Đồ ngốc, tớ còn có bố, còn có các cậu, làm sao có thể nghĩ luẩn quẩn đây!” Kỳ thật, ngày bố đi cô thật đúng là có chút nghĩ luẩn quẩn trong lòng, chỉ là, sau đó lại bị hôn mê bất tỉnh, không có nghĩ không thông.
“Mau nói cho tớ biết mấy ngày nay cậu đi đâu, sống được tốt không, còn có vừa rồi trên xe, tớ nhìn thấy cậu phát Weibo, nói tình trạng kết hôn cái gì đó?” Úc Vãn Vãn xoa xoa nước mắt, bình phục một chút tâm tình, ngồi đối diện Lệ Thiển Lạc.
⬅ Trước Tiếp ➡