⬅ Trước Tiếp ➡
Úc Vãn Vãn thật lòng quan tâm Lệ Thiển Lạc, trước những việc này, Lệ Thiển Lạc hạnh phúc biết bao, nở mày nở mặt, đó là toàn bộ Đế Thành đều biết đến.
Lệ Thiển Lạc và Dạ Linh Linh đối thủ một mất một còn của cô được xã hội thượng lưu Đế Thành công nhận là hai đại mỹ nữ, Lệ Thiển Lạc tính cách rộng rãi hoạt bát, Dạ Linh Linh tính cách cao ngạo lãnh đạm.
Người theo đuổi hai người các cô đều có thể xếp hàng đến nước ngoài ấy, cho nên, mọi người đều biết, Lệ Thiển Lạc vẫn luôn sáng chói như ánh mặt trời. Ai biết được, ánh mắt chọn bạn trai của cô lại tệ như vậy, đụng tới Thích Trạch Minh cái tên đàn ông cặn bã kia…
“Mấy hôm nay trôi qua khá tốt, tớ thật sự đã kết hôn rồi, chúc phúc cho tớ đi!” Lệ Thiển Lạc muốn cho tớ nhìn thấy chút vui vẻ, cho nên cười rất nỗ lực cùng nghiêm túc…
Kế tiếp Lệ Thiển Lạc đem sự việc mấy hôm nay tóm tắt kể lại một lần, lúc nhắc tới Tư Cận Hằng, cuối cùng còn nói thêm một câu “Anh ấy đối với tớ khá tốt, chỉ là không biết vì sao thôi.”
Úc Vãn Vãn nghe xong chuyện của cô nhíu nhíu mày, thật đúng là cuộc đời như một vở hài kịch, đụng tới người đàn ông kia, Thiển Lạc tất cả đều là trong họa được phúc sao? “Thiển Lạc, cậu quyết định quá qua loa, rốt cuộc các cậu trừ bỏ tối hôm đó, hoàn toàn là người xa lạ không phải sao?”
Điểm này Lệ Thiển Lạc cũng nghĩ tới, nhưng, cô không phải cũng là cùng đường sao?
Cùng Úc Vãn Vãn hàn huyên thật lâu, trời đều tối dần, hai người cùng nhau đi ăn đi lẩu. Lệ Thiển Lạc rất vui vẻ, lúc chia tay, cô nói với Úc Vãn Vãn “Cậu ở đâu vậy, tớ và cậu ở cùng nhau.”
“Bây giờ tớ bán quần áo ở chợ, cậu… thôi bỏ đi!” Úc Vãn Vãn nhìn một chút, Lệ Thiển Lạc áo quần vẫn gọn gàng như cũ, cảm thấy cô hay là đừng đi nữa, tiền lương không thấp, nhưng cái giá phải trả và đạt được chính là thành quả.
“Chờ đi, ngày mai hoặc là ngày mốt tớ sẽ đi tìm cậu, nhớ thăm dò xem quản lý của họ xem có nhận thêm người không nhé.” Đưa Úc Vãn Vãn đến dưới lầu nhà cô xong, nhìn nhà cô, Lệ Thiển Lạc mới rời đi.
Lấy ra di động nhìn giờ, 9 giờ, rồi gọi điện thoại cho Lục Tử Hi.
“Chỗ cũ quán bar Tô Hà, không gặp không về.” Không đợi Lục Tử Hi mở miệng nói chuyện, Lệ Thiển Lạc cúp điện thoại, có việc gặp mặt rồi nói sau!
…………..
2: Gả cho một lão già
Quán bar Tô Hà
Thời gian này là cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, bây giờ người trong quán bar không nhiều. Nhịp trống mãnh liệt, thanh âm kim loại va chạm vào nhau, khiến một số người nhảy nhót cuồng loạn dưới ánh đèn lấp lánh âm nhạc mê ly.
Order ly rượu Cocktail, bartender nhẹ nhàng lắc lư thân thể, cách chuyển động cực kỳ ưu nhã mà linh hoạt, không đến một phút đồng hồ, đã làm xong rượu Cocktail kèm thêm một lát chanh đặt trước mặt Lệ Thiển Lạc.
Bưng ly rượu Cocktail nhấp một ngụm, tìm một cái góc u ám ngồi xuống.
Mười phút lúc sau.
Lục Tử Hi cất xe, nhanh chóng đi vào bên trong quán bar, nơi quen thuộc ấy thấy bóng dáng quen thuộc, thấy được bóng dáng quen thuộc, lòng có chút trầm xuống.
“Aier!” Lục Tử Hi ngồi xuống kêu phục vụ order ly rượu Cocktail giống của Lệ Thiển Lạc.
Lệ Thiển Lạc cười nhạt đánh giá cẩn thận một chút, còn có viên kim cương chói mắt trên tay cô, còn tốt, nhìn vẫn giống như lúc trước.
“Cậu nói xem, cậu không nên giải thích một chút sao?” Lục Tử Hi vuốt lại tóc đỏ bị rối, nhìn tóc của anh ta, Lệ Thiển Lạc biết anh ta lái như đua xe qua đây, tai phải đeo một khuyên tai hình xương khô, tản ra vẻ quỷ dị.
“Có cái gì phải giải thích đâu, chính như cậu thấy đó, mấy hôm nay đi kết hôn thôi.” Khóe miệng của Lệ Thiển Lạc mang chút tự giễu, lại nói tiếp, cô hình như rất không hiếu thuận, bà nội mới vừa qua đời không bao lâu, cô đã đi đăng ký kết hôn.
Lục Tử Hi nhíu mày “Lệ Thiển Lạc, cậu không đến mức sa đọa như vậy đi! Tiền không có có thể kiếm mà, nếu cậu thật sự sẽ không kiếm, tớ và bạn gái có thể miễn cưỡng nuôi cậu đó, sao cậu có thể gả cho người ta tùy tiện như vậy được?” Lục Tử Hi nói, khiến Lệ Thiển Lạc cười nhạt, aizzz! Vẫn là Úc Vãn Vãn mới là bạn thân tốt nhất!
“Cậu cười cái gì, cậu sẽ không ngốc rồi chứ?” Lục Tử Hi trợn tròn mắt.
“Đi chết đi, cậu mới ngốc đó! Tớ chẳng qua rất vui vẻ.” Vui vẻ vì cậu cũng không phải trắng tay, không phải sao?
“Cậu thật sự ngốc thật hả, tự nhiên sao vui vẻ thế!” Lục Tử Hi ngơ ngác nhìn Lệ Thiển Lạc lẩm bẩm tự nói.
“Aier, mang đến một chai Royal Salute! Lục Tử Hi, tối nay không say không về đó!” Giờ phút này Lệ Thiển Lạc rất vui vẻ, còn có người có thể cùng cô không say không về!
“Này này, đâu cần Royal Salute đâu, một chai bằng ba bốn tháng tiền lương của tớ, uống chết tớ đó!” Lục Tử Hi la toáng lên, tuy rằng anh ta còn có chút tiền tiết kiệm, nhưng đó là anh ta dùng để cưới vợ đó, không phải để cho cô uống rượu đâu, ô ô ô……
“Nhóc con, đừng khóc, hôm nay tớ mời cậu uống!” Lục Tử Hi ở quán bar lăn lộn không ít ngày, cho nên trước đây uống không phải là rượu quá đắt, đi theo anh ta đều có thể miễn phí. Trừ khi giống loại này quá đắt, giám đốc mời không nổi, nhưng cũng sẽ giảm giá cho anh ta.
“Lệ Thiển Lạc! Tiền của cậu từ đâu ra!” Lục Tử Hi rướn cổ về phía cô, cẩn thận nhìn Lệ Thiển Lạc, không buông tha bất cứ động thái nào của cô.
“Đương nhiên là chồng của tớ đưa rồi!” Chậc chậc chậc, chồng đưa, Lệ Thiển Lạc đều bội phục da mặt mình thật dày, những lời này nói dễ như trở bàn tay vậy, thuận theo tự nhiên là có thể nói ra.
Aier đưa rượu tới rất nhanh  Lục Tử Hi đem bình rượu ôm vào trong ngực, không hỏi rõ ràng, hắn sẽ không bỏ qua Lệ Thiển Lạc.
“Cậu nói thật đi, có phải cậu gả cho một lão già hay không, nếu không thì làm sao có nhiều tiền như thế.” Lục Tử Hi nghi ngờ, cũng rất bình thường.
Lệ Thiển Lạc cười ha ha, nếu để Tư Cận Hằng biết có người nói anh là ông già, khuôn mặt lạnh như tiền của anh sẽ có vẻ mặt gì đây, cô khá chờ mong.
……...
1: Muốn tôi làm tiểu tam
“Đương nhiên không phải, Lệ Thiển Lạc tớ đâu có bụng đói ăn quàng như vậy?”
Vậy anh ta yên tâm rồi, lúc này mới không tình nguyện đưa rượu trắng ra, rót cho cô một chút, chỉ có thể cho cô uống chút ít thôi.
“……” Lệ Thiển Lạc á khẩu nhìn Lục Tử Hi, đến lúc nào rồi mà anh ta còn keo kiệt như thế???
Dứt khoát đoạt lại chai rượu, rót đầy một ly cho mình, cũng rót một ly cho anh ta.
“Lục Tử Hi, đã nói không say không về mà?”
⬅ Trước Tiếp ➡