⬅ Trước Tiếp ➡
Khóe môi Tư Cận Hằng cong lên, khởi động xe.
Trước khi gặp được Tư Cận Hằng, Lệ Thiển Lạc chính là công chúa nhỏ được cưng chiều hết mực, gần như tất cả mọi người đều nhất mực nghe theo lời cô. Cho tới bây giờ cũng chỉ có cô bắt nạt người khác, chứ nào có để người khác chọc giận bao giờ, chẳng ngờ ông chồng trên danh nghĩa này mới mấy tiếng mà đã chọc cô tức chết rồi.
……….
2: Kim cương đỏ
Đạp chân ga, chiếc xe lao vút ra bên ngoài, lướt qua một chiếc ferrari màu trắng, người phụ nữ ngồi trên ghế lái phụ, một thân váy vàng, mái tóc uốn xoăn, khó có thể tin nhìn chiếc xe xa hoa phía trước.
Phó Tân Như dám chắc chắn người phụ nữ ngồi trên ghế lái phụ chiếc Maybach kia chính là Lệ Thiển Lạc đã mất tích mấy ngày nay!
"Nhìn cái gì thế?" Dừng xe xong, Thích Trạch Minh nghi hoặc sắc mặt khẽ thay đổi của vị hôn thê.
"Vừa rồi em nhìn thấy... Lệ Thiển Lạc." Phó Tân Như cẩn thận quan sát vẻ mặt Thích Trạch Minh, anh ta nhíu chặt đầu lông mày, nhưng không nói gì, chỉ cởi dây an toàn ra.
Hiện tại anh ta không muốn nghe thấy nhất chính là ba chữ Lệ Thiển Lạc, sau khi nhà họ Lệ phá sản, cha con Lệ Hiến Trình đều biến mất. Nếu ngày nào đó để anh ta gặp được người phụ nữ kia, anh ta nhất định sẽ dạy dỗ cô một trận nên thân.
"Trạch Minh, không biết hiện tại Thiển Lạc thế nào rồi." Phó Tân Như đóng cửa xe, trên mặt đều là vẻ quan tâm.
"Nhắc đến người phụ nữ kia làm gì, ảnh hưởng tâm tình." Cánh tay anh ta khoác lên vai cô ta, dẫn cô ta đến tầng 8
Khóe miệng Phó Tân Như cong lên thành nụ cười đầy đắc ý, Lệ Thiển Lạc cuối cùng thì cí gì cô cũng đều không có, nhìn đi, ngay cả người đàn ông mà cô yêu nhất cũng không muốn nhắc đến cô.
Hai người trực tiếp đến cửa hàng GL tầng 8, gần đây chiếc nhẫn kim cương của giáo sư L đại học G rất hot, Đế Thành chỉ có hai chiếc trong đó có một chiếc đặt tại đây, một chiếc đặt tại trung tâm thương mại Thúy Vi.
Lúc đến cửa hàng, một đám phục vụ vây quanh quầy thu ngân đang hưng phấn thảo luận gì đó, ngẫu nhiên còn nghe được tiếng hít khí lạnh.
"Một chiếc nhẫn mấy tỷ, trời ạ, 3 phút liền thanh toán xong, người đẹp Tần, hôm nay cô gặp vận cứt chó rồi !"
"Đúng vậy, người đàn ông kia rất đẹp trai, còn vung tiền để mua chiếc nhẫn kim cương đắt như vậy! Cô gái đi bên cạnh anh ấy có phải vợ anh ấy không, rất xinh đẹp, hẳn là thiên kim tiểu thư đi, đã tới GL của chúng ta nhiều lần rồi."
"Àizz, thật đáng tiếc, người đàn ông đẹp trai đó là hoa đã có chủ rồi !"
Phó Tân Như nghe tiếng bọn họ tám chuyện, hơi hắng giọng một cái, soát độ tồn tại của mình.
"Hoan nghênh quý khách, anh Thích, cô Phó." Đám phục vụ nhìn thấy vị kim chủ này, vội vàng tản ra về cương vị công tác của mỗi người.
Phó Tân Như và Lệ Thiển Lạc đã tới vài lần, bọn họ từ lâu đã biết lí lịch của bọn họ, gần đây nghe nói cô Phó này trở thành vị hôn thê của người đàn ông độc thân hoàng kim Thích Trạch Minh, hẳn là vị bên cạnh này đi.
"Tôi có hỏi qua quản lý của các cô, tác phẩm mới nhất của giáo sư L đại học G là một chiếc nhẫn kim cương đỏ, ở đâu, lấy ra cho tôi xem." Giá tương đối chát, rất không dễ gì mới thương lượng xong với Thích Trạch Minh, tới giao tiền đặt cọc mua chiếc nhẫn này.
"Thật ngại quá cô Phó, chiếc nhẫn giới hạn kia vừa mới được bán rồi, cô có thể sang bên này chọn những kiểu khác ạ!" Nữ phục vụ kia có phần tiếc hận, giá mà có thêm vài chiếc nhẫn kia nữa thì tốt biết mấy.
"Đã bán rồi?" Phó Tân Như có phần kích động đề cao âm lượng, cô ta vô cùng thích chiếc nhẫn kia, vì nó, lúc thương lượng với Thích Trạch Minh, cô ta còn moi tất cả vốn liếng của mình ra nữa !
"Không sao, Tân Như, chúng ta lại xem cái khác." Thích Trạch Minh liền nhìn những chiếc khác, vừa khéo anh ta cũng không muốn mua chiếc nhẫn đắt như vậy, bán rồi thì tốt.
Phó Tân Như nếu biết nó sẽ bị bán nhanh như vậy, liền đến sớm đặt cọc rồi, đều do Thích Trạch Minh, ba ngày trước cô ta nói với anh ta, anh ta sống chết cũng không chịu đồng ý, đều là do anh ta hại cô ta lỡ mất cơ hội.
"Đúng vậy, chính là vị tiểu thư lần trước cùng cô tới đây chọn quà sinh nhật và chồng của cô ấy." Trong lúc vô tình nhân viên phục vụ liền lỡ lời nói ra khiến cho Phó Tân Như kinh ngạc không thôi.
"Lệ Thiển Lạc?" Cô ta khó tin cất cao giọng, ánh mắt trừng lớn có phần dọa người.
……….
1: Anh nên nhường tôi
"Hẳn là vậy, lần trước hình như tôi có nghe cô gọi tên cô ấy là Lạc gì đó." Giọng nói của nhân viên phục vụ nhỏ đi rất nhiều.
Thích Trạch Minh và Phó Tân Như nghe thế, liếc mắt nhìn nhau, nhưng suy nghĩ trong đầu mỗi người lại khác nhau.
Lại nghĩ đến chiếc Maybach bạc tỷ kia, còn có chiếc nhẫn kim cương này, chẳng lẽ Lệ Thiển Lạc bị bao dưỡng rồi sao ? Trước mắt cũng chỉ có một khả năng này, hơn nữa người đàn ông kia nhất định rất già, còn trẻ tuổi thì sao có thể vung ra một số tiền lớn như vậy được. Chà chà, nếu là thật, vậy cũng thật khiến cho người ta cười đến rụng răng rồi.
Nghĩ tới đây, Phó Tân Như mới thoải mái hơn không ít, kéo cánh tay Thích Trạch Minh, đi chọn một chiếc nhẫn kim cương khác.
Trở lại biệt thự, Lệ Thiển Lạc thay giày xong trực tiếp về phòng, Tư Cận Hằng theo sát cô. Lệ Thiển Lạc cũng mặc kệ anh, coi như không thấy anh, mở túi xách cầm điện thoại bắt đầu chơi trò chơi.
Tư Cận Hằng giật lấy di động của cô, kéo cô đến bên cạnh.
"Lý do tức giận." Thừa dịp tối nay anh còn rảnh rỗi, liền cố giải tỏa khúc mắc trong lòng cô vậy!
Lệ Thiển Lạc nghiêng đầu sang chỗ khác, bốc đồng không thèm để ý đến anh.
Người có tính tình xấu này của cô anh cũng thấy rồi, mà phụ nữ răm rắp nghe lời anh anh cũng thấy nhiều rồi, chỉ là từ trước đến nay anh đều khinh thường để ý đến bọn họ. Tư Cận Hằng trực tiếp xoay mặt cô lại, hôn cô.
"Ưm ưm ưm." Lệ Thiển Lạc muốn lớn tiếng kháng nghị, nhưng anh không cho cô cơ hội.
Một lát sau, Lệ Thiển Lạc đỏ mặt muốn đứng lên cách anh càng xa càng xa. Nhưng, người đàn ông vẫn không cho cô cơ hội, trực tiếp bắt chéo chân, cản đường ra của cô.
"Tư Cận Hằng, anh rất đáng giận anh có biết không." Lệ Thiển Lạc nổi giận một lần nữa ngồi lại trên ghế sofa, cô phải nghĩ ra biện pháp thật tốt mới được.
Tư Cận Hằng gật gật đầu, bày tỏ tự mình biết mình.
"Anh bao nhiêu tuổi rồi."
⬅ Trước Tiếp ➡