"Không nói lời nào coi như đồng ý hả." Tư Cận Hằng đương nhiên thấy được bàn tay nắm chặt của cô, khóe miệng hơi cong lên.
……….
2: Trung tâm thương mại Blue Island
Trước khi đến cục dân chính, Tư Cận Hằng lái chiếc Maybach đưa Lệ Thiển Lạc đến căn nhà trước kia, trong lúc Lệ Thiển Lạc trợn mắt há hốc mồm, Tư Cận Hằng kéo xuống giấy niêm phong, lấy chìa khóa ra mở cửa lớn, quang minh chính đại tiến vào.
"Anh anh anh, làm sao có thể có chìa khóa nhà tôi?" Hiện tại nhà cô cũng đã bị bán đấu giá rồi! Chìa khóa cũng không lấy được, sao người đàn ông này có thể quang minh chính đại đi vào?
Rốt cuộc anh có bao nhiêu quyền thế ở Đế Thành?
"Nhanh đi tìm hộ khẩu." Bởi vì chuyện xảy ra quá bất ngờ, rất nhiều thứ trong biệt thự vẫn còn được giữ nguyên, chưa bị lấy đi.
Lệ Thiển Lạc chậm rãi tiến vào biệt thự, căn nhà náo nhiệt khi xưa, giờ phút này lạnh lẽo trống trải. Nuốt nước mắt đi lên tầng hai, mở văn phòng của cha, tìm được sổ hộ khẩu trong ngăn kéo bàn làm việc của ông. Trước khi đi còn nhìn thoáng qua phòng của cha và bà nội một lần, tất cả đồ đạc trong phòng vẫn còn nguyên đó, chỉ có bóng người là không còn ở đây nữa...
Lặng lẽ lau nước mắt nơi khóe mắt, Lệ Thiển Lạc đi xuống lầu, nhìn tới bóng dáng cao lớn của người đàn ông ở cửa, trong lòng cực kỳ cảm kích anh, cảm ơn anh vì anh vẫn còn cho cô có cơ hội bước vào căn nhà này.
Nếu về sau cô có tiền, nhất định sẽ mua tòa nhà này về! Lệ Thiển Lạc âm thầm thề ở trong lòng!
Lúc hai người đến cục dân chính, nhân viên cũn sắp tan làm rồi. Bởi vì Tư Cận Hằng mới vừa về nước, còn chưa chính thức tiếp quản tập đoàn, cho nên rất nhiều người đều không biết anh, hai người khiêm tốn thuận lợi lấy được giấy chứng nhận kết hôn, sau đó trực tiếp rời khỏi cục dân chính.
Đến tối hai người ăn cơm bên ngoài, Tư Cận Hằng mua cho cô một chiếc điện thoại mới, sau đó lại lái xe đến bãi đỗ xe dưới đất của trung tâm thương mại Blue Island, xuống xe, trực tiếp ấn thang máy đến khu vực kim cương tầng 8.
Trung tâm thương mại được quy hoạch rất chỉnh tề, mỗi tầng đều có mấy ngàn thước vuông, mấy chục cửa hàng buôn bán. Có riêng một tầng dùng làm siêu thị, tầng 1 là khu vực bán đồ trang sức, tầng hai bán hàng mỹ phẩm, tầng ba là khu vực bán túi xách và trang phục cho phái nữ, tầng 4 là khu vực bán đồ nam, tầng 5 là khu vực bán đồ chơi, tầng 6 là khu vực bán đồ ngoài, tầng 7 là nơi bán các loại thức uống, tầng 8 là khu vực kim cương.
Cả trung tâm thương mại thống nhất quy chế phục vụ, nhân viên phục vụ làm việc có tố chất chuyên nghiệp, có văn hóa, là một trong những trung tâm thương mại lúc trước Lệ Thiển Lạc rất yêu thích.
Cô đã tới tầng 8 vài lần, cũng từng mua vài món đồ kim cương, tặng có mà mua để mình đeo cũng có.
Tư Cận Hằng xuất hiện khiến cho nhóm phục vụ nữ bán hàng đều hưng phấn đỏ cả mắt, trai đẹp đó, trai đẹp! Nhìn cách ăn mặc của anh, tuyệt đối là một con cá lớn, vài cô gái đều tranh nhau phục vụ bọn họ.
Lệ Thiển Lạc vẫn đang chìm trong hồi ức của mình, cô không hiểu Tư Cận Hằng dẫn cô tới nơi này làm gì, mua nhẫn sao? Không có khả năng đâu, tuy đã kết hôn, nhưng hai người bọn họ đều biết tỏng cuộc hôn nhân này có mục đích, chẳng qua chỉ có cô không biết mục đích của Tư Cận Hằng là gì mà thôi.
Theo lời anh nói, chỉ vì bọn họ là lần đầu tiên ư? Cô đâu có ngốc đến thế. Nhưng anh không nói, cô cũng sẽ không hỏi, hiện tại cô đã hai bàn tay trắng, trừ cái thân thể này ra, cô thật đúng là chẳng có gì để cho anh cả...
Nhưng, anh cũng không cần thiết phải vậy, hắn anh là một nhân vật lớn, muốn dạng phụ nữ nào mà không có? Cô biết dáng vẻ mình cũng coi như tạm được, nhưng người xinh đẹp hơn cô, có khí chất hơn cô, có tiền, có nội hàm hơn cô... còn có rất nhiều đi.
"Đến đây, xem cái này thế nào?" Tư Cận Hằng cắt ngang suy nghĩ trên mây của cô, Lệ Thiển Lạc điều chỉnh lại cảm xúc, đi đến quầy trước mặt.
………..
……….
1: Kim cương đỏ
"Xin chào cô, đây là chiếc nhẫn kim cương mới nhất vừa được đưa đến hôm qua, là tác phẩm mới nhất của nhà thiết kế nổi tiếng thế giới GL, chất liệu tạo ra chiếc nhẫn này là từ kim cương đỏ quý hiếm, đã đạt được vài giải thưởng quốc tế, cả thế giới chỉ có 3 chiếc, một chiếc là giáo sư L của đại học G mua tặng cho bà xã nhà mình, hai chiếc khác, một chiếc tại nước A, một chiếc ở đây, chiếc nhẫn kim cương đỏ trước mắt chính là báu vật của cửa hàng chúng tôi, bên kia là tạp chí kỳ này, cô có thể tìm hiểu ạ." Cô gái phục vụ giới thiệu cho cô chiếc nhẫn mới nhất cũng đắt nhất của cửa hàng.
Chiếc nhẫn kim cương trước mắt khác hẳn với những chiếc khác vì nó có màu đỏ rất nổi bật. Bên ngoài nhẫn còn được khảm một tầng kim cương đỏ 10 crat, trông vô cùng thanh quý tao nhã, xa hoa nhưng lại mang đến cảm giác khiêm tốn.
"Muốn mua nhẫn kim cương? Thật ra, không cần thiết..."
"Đeo thử xem." Tư Cận Hằng không để ý đến cô, kéo tay cô lên đeo thử, vừa khít! Không lớn không nhỏ, Lệ Thiển Lạc cũng hơi kinh ngạc.
Nhẫn kim cương đeo trên ngón áp út tay trái của cô, chiếc nhẫn trên tay trái làm nổi bật khí chất tao nhã cao quý của tiểu thư quý tộc, nằm gọn gàng trên bàn tay trắng nõn xinh đẹp.
"Đeo lên đừng tháo xuống, quét thẻ." Tư Cận Hằng lấy một tấm thẻ từ trong ví ra, trực tiếp đưa cho nhân viên phục vụ, ngay cả mắt cũng không nháy lấy một cái. Nhân viên phục vụ cũng sợ đến ngây người, người đàn ông này quá bá đạo, chúng tôi còn chưa nói giá mà, ngài cũng quá nhanh gọn rồi.
"Thưa anh, chiếc nhẫn kim cương này có giá là 188888888 tệ, nếu anh xác định mua, hiện tại tôi liền quẹt thẻ thanh toán cho anh ạ." Nhân viên phục vụ đang cố áp chế kích động trong lòng xuống, tựa như không tin được bản thân cứ thế liền bán được chiếc nhẫn đắt nhất cửa hàng.
"Quẹt thẻ đi!" Đơn giản mấy chữ, khiến cho cô nàng chạy gấp đến mức chân nọ đá chân xiêu thiếu chút ngã sấp mặt.
"Chờ một chút!" Lệ Thiển Lạc vội vàng ngăn lại, anh điên rồi, mua cái nhẫn kim cương mấy tỷ này, thật sự không cần thiết, cuộc hôn nhân có tiếng không có miếng này liệu có thể kiên trì được bao lâu chứ? Không cần thiết phải đập nhiều tiền lên người cô như vậy...
"Đi quẹt thẻ đi." Tư Cận Hằng trực tiếp đứng dậy, đi đến quầy thanh toán đọc mật mã.
"Tư Cận Hằng. . ." Lệ Thiển Lạc còn muốn nói gì đó, ánh mắt sắc bén của người đàn ông liền bắn tới, Lệ Thiển Lạc ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Hừ, ngang ngược! Bá đạo! Ương ngạnh! Bắt nạt kẻ yếu!
Trên đường đến bãi đỗ xe, Lệ Thiển Lạc có phần tức giận giẫm mạnh đôi giày cao gót dưới chân đi ở phía trước Tư Cận Hằng, tiếng lộc cộc vang vọng cả tầng 8 khiến không ít người ngoái lại nhìn.
Tư Cận Hằng có phần buồn cười nhìn cô gái nhỏ tức giận phía trước, chậm rì rì đi theo phía sau cô.
Đến thang máy, cũng chỉ có hai người bọn họ, lúc thang máy dừng ở tầng hầm, Tư Cận Hằng chủ động giữ chặt tay cô.
Mới bắt đầu Lệ Thiển Lạc còn muốn thử tránh thoát khỏi tay anh, nhưng Tư Cận Hằng càng nắm càng chặt, cô chỉ có thể từ bỏ.
Sau khi mở cửa xe ra, cô tức giận ngồi vào trong xe.
"Lên trước ngồi!" Giọng nói của anh không hề có nhiệt độ, khiến cho người ta không nghe ra cảm xúc.
"Không đi!" Cô mặc kệ dựa vào ghế sau, nhắm mắt lại không hề nhìn anh.
"Không đến phải không? Tôi không ngại ở đây ôn lại chuyện cũ với em." Nhàn nhã mở nhạc trong xe, âm nhạc du dương vang lên, cửa ghế lái phụ bị mở ra, Lệ Thiển Lạc không tình nguyện ngồi vào.