⬅ Trước Tiếp ➡
Lệ Thiển Lạc nghĩ nghĩ, liền dừng lại, thật ra cô không thích khóc, nhưng trong lòng khó chịu nên khóc thôi, hu hu hu...
"Có rượu không?" Cô lấy giấy lau mũi, trên mặt là vẻ đáng thương nhìn anh.
Đương nhiên anh không đành lòng từ chối rồi "Em muốn uống?"
"Đương nhiên, tôi muốn sống tốt hơn, tất cả những chuyện này, tôi muốn kết thúc bằng rượu!" Bình thường uống rượu đều có Thích Trạch Minh hoặc Phó Tân Như làm bạn, hiện tại cô muốn vứt bỏ quá khứ, muốn sống tốt hơn, cho dù là dựa vào người đàn ông trước mắt này, cô cũng phải vì mình mà đánh cuộc một lần...
Lệ Thiển Lạc đến phòng tắm rửa mặt, chải lại mái tóc dài hỗn loạn.
Tư Cận Hằng nhìn giá rượu, do dự một chút, vẫn lấy một chai rượu đỏ cùng hai cái ly.
"Tôi không cần cái này, tôi muốn chai rượu trắng kia kìa." Chỉ có rượu trắng vừa mạnh vừa cay mới có thể giải quyết được nỗi phiền muộn và sự tức giận trong lòng cô.
Tư Cận Hằng không để ý tới cô, trực tiếp mở chai rượu đỏ, rót ra hai ly. Lệ Thiển Lạc không phục bĩu môi, một hơi uống cạn sạch chất lỏng trong ly, nhìn ly rượu đỏ trống trơn, cô lại nhớ tới ly rượu đỏ lần trước Thích Trạch Minh cho cô uống, vì nó mà cô mới lên giường với người đàn ông này. Lúc ấy trong rượu đỏ chắc chắn là bị bỏ thuốc đi? Lệ Thiển Lạc cười châm chọc.
Tư Cận Hằng không tính rót rượu cho cô nữa, lấy chai rượu đỏ về lại bên mình, cô vừa mới xuất viện, sao có thể uống rượu được, vừa rồi sao anh lại mềm lòng chứ ?
Lệ Thiển Lạc tức giận đứng lên giật lấy chai rượu đỏ, đổ nhanh ra ly rượu của mình, lại uống một hơi cạn sạch. Cô vui vẻ nấc lên một cái, không chú ý tới sắc mặt khó coi của Tư Cận Hằng.
Lúc định rót thêm ly nữa, cổ tay bị anh bắt được, "Muốn làm gì, chỉ uống nhiều hơn anh chút thôi, nhỏ mọn như vậy à!" Lệ Thiển Lạc trừng mắt.
Tư Cận Hằng đứng dậy, kéo cô từ trên ghế vào phòng tắm.
Anh mở vòi hoa sen bên cạnh bồn tắm lên, kéo cô xuống dưới, dòng nước lạnh lẽo khiến cho Lệ Thiển Lạc rùng mình một cái.
Quần áo thấm nước dán chặt lên thân thể cô, làm nổi bật đường cong hoàn mỹ, "Tư Cận Hằng, anh điên rồi, tôi còn chưa cởi quần áo!" Lệ Thiển Lạc loáng thoáng nhìn thấy sắc mặt xanh mét của Tư Cận Hằng, lại run lên một phen, anh tức giận thật? Sắc mặt rất dọa người đó...
Biết tâm trạng cô không tốt, tối nay anh không định chạm vào cô, nhưng cô cứ liên tục khiêu khích anh, phải dạy cô một bài học mới được.
1: Trung tâm thương mại Blue Island
Nhiệt độ bên trong phòng tắm tăng nhanh, hơi thở ái muội càng ngày càng nồng đậm.
Má nó! Tới thật? ! Lúc này, Lệ Thiển Lạc mới biết sợ, mới biết không nên trêu vào người đàn ông này...
Đôi môi đỏ mọng nói không nên lời, hai tay bị anh nắm chặt trên đỉnh đầu, cô khẩn trương lắc đầu bày tỏ kháng khị của mình.
Tư Cận Hằng căn bản không để ý đến sự kháng nghị của cô, Lệ Thiển Lạc sợ tới mức trong lòng ngầm thề, về sau tuyệt đối sẽ nghe lời.
Chỉ có điều, còn kịp sao...
Lần trước là bị thuốc khống chế, cái gì Lệ Thiển Lạc cũng không biết đã bị anh ăn sạch sẽ, lần này tuy cô có uống vào mấy ly rượu đỏ, nhưng đầu có vẫn còn tỉnh táo.
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Lúc cô còn đang nghĩ xem nên làm thế nào, người đàn ông đã hành động rồi.
Cô theo bản năng trực tiếp cắn môi người đàn ông, mùi máu tươi nhàn nhạt lan tỏa trong khoang miệng hai người.
"Lần trước là em bổ nhào vào người tôi, tôi rất tức giận, sau đó còn có trai bao 250? Đánh tôi? Ha ha, Lệ Thiển Lạc, nhiều nợ như vậy, tối nay em cứ từ từ trả đi." Tư Cận Hằng không chút để ý máu tươi trên môi, thanh âm khàn khàn rơi vào bên tai Lệ Thiển Lạc.
Người phụ nữ này chẳng những ép anh phải hung hãn với cô, mà còn hiện tại tính tình cô cáu giận cũng không nhỏ đâu nhỉ.
Cô thực cho rằng anh dễ chọc à?
Không cho cô nhìn ba phần sắc mặt, cô thật sự sẽ cưỡi lên đầu anh!
"Tôi sai rồi, tổng giám đốc Tư, tôi xin lỗi, xin anh buông tha cho tôi!" Ài, quả nhiên miệng từ họa mà ra, sớm hay muộn cũng phải trả, thật ra cô cũng chỉ có một vị ‘trai bao’ là anh thôi, cái này cũng là cô bất đắc dĩ!
"Muộn rồi!"
Trong phòng tắm bắt đầu truyền đến tiếng chửi rủa không đồng nhất của Lệ Thiển Lạc, dần dà biến thành tiếng kêu nhỏ cùng tiếng cầu xin yếu ớt.
Rạng sáng trước khi ngủ, Lệ Thiển Lạc nhịn không được mắng câu "Cầm thú!" .
Vốn tính sáng ngày thứ hai đi đăng ký kết hôn, kết quả một hơi ngủ đến 2 giờ chiều, người đàn ông bên người đã sớm biến mất.
Lết thân xác mệt mỏi đi ngâm mình, nhìn dấu vết xanh xanh tím tím trên thân mình. Khiến cô một lần nữa hoài nghi, có phải cô chuẩn bị đi đăng ký kết hôn cùng cầm thú hay không.
Vốn còn muốn suy xét xem có nên đi đăng ký kết hôn với anh hay không, nhưng cũng đã bị anh ăn sạch hai lần rồi, còn không bằng cứ đi đăng ký kết hôn. Ít nhất quan hệ này cũng bình thường, chẳng qua về sau chịu khó nghe lời tý là được, còn nếu không đi đăng ký kết hôn, chẳng phải cô sẽ trở thành tình nhân bị bao dưỡng hay sao.
Tình nhân? Chậc chậc, nếu để cho bà nội cô biết, nói không chừng bà còn đội mồ sống dậy lột da cô!
Chỉ là, bà nội cha mẹ, Lạc Lạc rất nhớ mọi người.
Thời gian kế tiếp Lệ Thiển Lạc nhanh chóng tắm rửa, thay quần áo, vội vàng ăn vài miếng đồ ăn thím Đỗ làm, sau đó liền kéo Tư Cận Hằng đang làm việc trong phòng làm việc đến cục dân chính.
"Gấp như vậy?" Tư Cận Hằng có phần kinh ngạc, cái gì đã khiến cô thay đổi chủ ý.
"Sốt ruột... nhỡ chẳng may cục dân chính đóng cửa thì làm sao bây giờ?" Cô tùy tiện lấy cớ.
Anh đưa mắt nhìn mấy vết đỏ chỗ cỏ cô đã mờ đi rất nhiều, nói một câu khiến cho Lệ Thiển Lạc thật sự rất muốn bóp chết anh, sau đó băm thành 8 miếng lớn ném xuống cho cá mập ăn tươi nuốt sống.
"Có phải hôm qua hầu hạ em quá thư thái, nên về sau em muốn ngày ngày được lăn giường với tôi không."
... Lăn giường? Lăn cái em gái nhà anh!
Lệ Thiển Lạc không tiếng động ngồi trên xe, ừm, gắt gao nắm chặt quả đấm, cực kỳ đoan trang cực kỳ đoan chính ngồi xong, coi như không nhìn thấy người đàn ông có da mặt còn dày hơn cả tường thành kia.
⬅ Trước Tiếp ➡