Các quý phu nhân nhìn nhau, đồng tình với việc bà ta phải nói lời xin lỗi với Tô Thiên Từ. Mọi người đồng loạt nhìn về phía Đường phu nhân và Đường Mộng Dĩnh, ánh mắt đều trở nên phức tạp.
“Làm sao vậy?” Lệ Tư Thừa còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn thấy hốc mắt của Tô Thiên Từ đỏ au, nhíu chặt mày lại.
Tô Thiên Từ cảm nhận được ánh mắt của anh, liền hướng mắt nhìn lại.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhaụ
Đôi mắt của Lệ Tư Thừa trước nay đều là lạnh lẽo đến thấy xương, thâm thúy khó lường.
Cô chưa bao giờ gặp qua một người lại có ánh mắt lạnh lẽo đến như vậy, giống như cho dù Thái Sơn sụp đổ ở trước mắt, thì cũng không làm ánh mắt anh rung động. Cho dù cô có làm như thế nào, thì anh đều như vậy, lạnh nhạt vô tâm, thần bí đến đáng sợ.
Cũng chính đôi mắt này mà khiến cô trầm luân, thống khổ cả một đời.
Nhưng mà, từ nay về sau cô sẽ không… sẽ không như vậy nữa.
Đời này cô tuyệt đối sẽ không yêu anh nữa
Tô Thiên Từ lảng tránh ánh mắt tìm tòi, nghiên cứu của anh, cô nhìn về phía Đường phu nhân “Đường phu nhân, có phải bà nên xin lỗi tôi rồi không?”
Sắc mặt Đường phu nhân đen kịt, ở phía sau bà ta, Đường Mộng Dĩnh, bước một bước lên trước, nhìn về phía Đường phu nhân, nói “Thực xin lỗi, mẹ, là con đã lừa mẹ…”
Một tiếng xin lỗi này vừa rơi xuống, sắc mặt của các phu nhân ở đây đều không thể tưởng tượng nổi mà mà kinh hô một tiếng, đối mặt nhìn nhaụ
Mẹ Lệ hiển nhiên cũng là vẻ mặt kinh ngạc, khó mà tin được cô ta sẽ làm ra loại chuyện như vậy.
Trên mặt Đường Mộng Dĩnh lộ vẻ áy náy, nói “Khi bà nội còn trẻ đã là một thợ thêu nổi tiếng, bà hy vọng rằng con có thể đích thân làm ra một bộ sườn xám tặng cho dì Lệ. Nhưng mấy năm nay con đều đi du học, đã quên hết những bài học mà bà nội dạy cho. Lúc ở nhà con cũng chỉ cho bà nội xem thôi, không ngờ lại để cho mẹ hiểu lầm. Vốn nghĩ đâm lao thì phải theo lao, xong việc con sẽ cùng mẹ đến giả thích rõ ràng với dì Lệ, không nghĩ tới Thiên Từ…”
“Hóa ra là vậy.” Vẻ mặt của Đường phu nhân hòa hoãn đi không ít, “Thân thể của Đường lão phu nhân không tốt, dù sao Mộng Dĩnh cũng là một đứa cháu hiếu thảo, không muốn làm bà nội thất vọng mà thôi.”
Đường Mộng Dĩnh có chút áy náy mà cúi đầu, xoay người tới chân thành mà nói một câu “Xin lỗi, vì không kịp thời giải thích, nhưng con cũng không phải cố ý. Con tính đợi sau hôm nay mới giải thích rõ ràng, ai biết Thiên Từ… lại tích cực…”
“Đúng vậy, một chút chuyện nhỏ cũng không buông, thật đúng là không phóng khoáng ” Đường phu nhân tiếp lời nói, “Tô gia cũng không giáo dục tốt cho cô, dù sao cũng chỉ là một đứa con gái hoang của Tô gia thôi, thật không biết Lệ lão gia tử nghĩ như thế nào?”
Đối với bà ta mà nói, chỉ có Đường Mộng Dĩnh mới là đối tượng môn đăng hậu đối, phù hợp nhất để trở thành con dâu của Lệ gia
Sắc mặt của Lệ phu nhân cực kỳ khó, mặc dù bà không thích cô con dâu này thật, nhưng để người ta chỉ vào mà mắng, thì có khác gì là đang giẫm lên mặt mũi của bà đâụ
“Ta là nghĩ như thế nào, xem ra mọi người đều rất muốn biết nhỉ?” Một thanh âm già nua truyền tới, nhưng lại trần ngập tức giận.
Tất cả mọi người đều cả kinh, quay đầu nhìn lại.
“Lệ lão gia tử.”
“Lệ thủ trưởng.”
“Ba…”
……
Người tiến vào chính là một cụ già đã bước qua độ tuổi lục tuần, nhưng càng già lại càng dẻo dai. Sống lưng ông thẳng tắp, mỗi cái giơ tay nhấc chân gian đều lộ ra phong thái anh hùng của một người lính biên phòng.
Đây là người mà Tô Thiên Từ nhất mực kính trọng, gia chủ của Lệ gia, cũng là người có địa vị cao nhất trong Lệ gia, Lệ thủ trưởng.