⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Mộng Dĩnh không nói thêm được lời nào, ánh mắt có chút oán trách mà nhìn về phía Đường phu nhân.
Nói đến đây, tất cả mọi người đều phải công nhận rằng lời nói đó thực sự quá là khó nghe.
Không ai cảm thấy hiện tại Tô Thiên Từ có cái gì không đúng, ngay cả mẹ Lệ cũng cảm thấy có chút tức giận.
Mặc dù bà không thích cô, đây là sự thật, nhưng dù sao cô cũng là con dâu của bà, bị người khác mắng là đê tiện trước mặt mình thì sao bà có thể chịu đựng được.
“Nếu chứng minh được lời tôi nói là đúng, Đường phu nhân, bà phải xin lỗi tôi.” Tô Thiên Từ nói.
Vẻ mặt Đường phu nhân rất không hài lòng, “Dựa vào cái gì?”
“Bà không dám sao? Bà sợ tôi vạch trần bà nói dối, đúng không?”
Sắc mặt Đường phu nhân cực kỳ khó coi, nếu bà ta kiên trì không cho Lục Di đi gọi Lệ Tư Thừa, chẳng phải là gián tiếp thừa nhận bà ta đang lừa gạt người sao?
Đây không chỉ là thanh danh của một mình bà ta mà còn có Đường gia. Nếu chuyện này đồn ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến cả Đường Mộng Dĩnh
Nhưng nếu kinh động đến Lệ Tư Thừa, để cậu ta nhận ra cái chữ Ả Rập này thực sự mang ý nghĩ là hạnh phúc, thì phải làm sao bây giờ?
Khoan, vừa mới Tô Thiên Từ nói, Lệ Tư Thừa tin thông tám ngôn ngữ, nhưng cũng không chắc là có tiếng Ả Rập.
Đường phu nhân cắn chặt răng, bén nhọn kêu lên “Nói hươu nói vượn, ai sợ chứ ”
“Vậy đi kêu đi.” Rốt cuộc mẹ Lệ cũng chịu mở miệng, “Gọi thiếu gia ra đây một chuyến, để dập tắt hy vọng.”
“Vậy đi kêu đi.” Rốt cuộc Lệ cũng mở miệng, “Gọi thiếu gia ra đây một chuyến, để dập tắt hy vọng.”
Thanh âm lạnh nhạt, cũng không biết người mẹ Lệ đang nói là Tô Thiên Từ hay là Đường phu nhân.
Lục Di gật đầu, nhanh chân chạy vào bên trong gọi người.
Lúc Lệ Tư Thừa đi ra, trên người anh mặc bộ quần áo ở nhà giản dị, một chiếc áo dài màu xám cotton và quần âu màu trắng, dáng người cao lớn đĩnh đạc, khuôn mặt góc cạnh, vô cùng tuấn mỹ, con ngươi đen nhánh thâm thúy phảng phất như sóng biển, đôi môi tươi sắc, đang đi bộ đến đây.
Nhìn thấy hiện trường là một mảnh an tĩnh, lông mày thon dài khẽ nhíu lại, theo bản năng mà nhìn về phía Đường Mộng Dĩnh, hỏi “Làm sao vậy?”
Thói quen là thứ rất khó có thể thay đổi.
Ánh mắt đầu tiên anh nhìn vào, trước nay đều không phải là cô, mà là Đường Mộng Dĩnh.
Trong lòng Tô Thiên Từ không khỏi đau xót, nhưng vẫn cực lực cưỡng chế nhịn xuống.
Trên mặt Đường Mộng Dĩnh trần ngập ủy khuất, hé môi muốn nói chuyện, còn chưa kịp mở miệng thì mẹ Lệ liền hướng về phía anh vẫy tay “Tư Thừa, lại đây, nhìn xem trên cái hoa này thêu cái gì?”
Lệ Tư Thừa thu hồi ánh mắt, không nhanh không chậm đi qua, làm như vô tình mà quét mắt nhìn Tô Thiên Từ một cái, liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ có chút oán hận cùng ủy khuất, thập phần xinh đẹp. Mặc dù nét đẹp này không giống với Đường Mộng Dĩnh hoàn mỹ đến kinh diễm, nhưng nét của cô lại rất dễ thu hút ánh nhìn.
Chỉ là một cái dừng lại nhanh như chớp mắt, rất nhanh anh đã chuyển mục tiêu đến trên cổ áo.
“Nói cho mẹ biết, đây có phải là tiếng Ả Rập không?”
Lệ Tư Thừa gật đầu, “Đúng vậy, là tiếng Ả Rập, mang ý hạnh phúc.”
Lời này vừa rơi xuống, đột nhiên hốc mắt của Tô Thiên Từ liềm đỏ lên, cô ủy khuất, sống mũi chua xót, chỉ một chút nữa thôi là nước mắt sẽ như sóng triều mà ập đến.
Mà Đường phu nhân lại không còn một chút huyết sắc nào.
⬅ Trước Tiếp ➡