⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa thấy ông cụ Lệ đến, Tô Thiên Từ liền không nhịn được duỗi thẳng thắt lưng, đây là do quán tính nhiều năm hình thành.
Không nghĩ tới hành động nhỏ này của cô lại lọt vào mắt của Lệ Tư Thừa, làm cho con ngươi sâu thẳm như đêm của anh nay lại càng thêm trầm trầm.
Đường phu nhân nghe thấy câu nói này của Lệ lão thủ trưởng, trên mặt không còn một huyết sắc. Ngay sau đó liền xấu hổ, nhanh chân giải thích “Không phải, Lệ lão gia tử, tôi cũng chính là thuận miệng nói thôi, ngài đừng để trong lòng. Ngài nghĩ gì trong lòng sao tôi có thể biết chứ ”
Trong lòng Tô Thiên Từ cười lạnh một tiếng.
Thời điểm đối mặt với cô, bà ta kiêu ngạo đến cái đuôi cũng phải nhếch lên, mà khi đối mặt với ông nội, lá gan lại nhỏ thành như vậy, thật sự là quá khác biệt
“Thuận miệng nói là có thể đem người cháu dâu mà ta tự mình tuyển chọn, nói không đúng một chút nào như vậy sao? Người không biết còn tưởng rằng cô là tới Lệ gia tìm ta để ngầm tuyên chiến.” Giọng nói không nhẹ không nặng, nhưng lại mười phần uy nghiêm.
Đường phu nhân bị khí thế của ông cụ Lệ dọa cho sợ, đang muốn giải thích thì lại bị một đôi bàn tay gắt gao đè lại.
Đường Mộng Dĩnh kéo lấy tay của mẹ mình, ánh mắt lại nhìn về phía Lệ lão thủ trưởng, nói “Ông nội Lệ, đã lâu không gặp.”
Lệ lão thủ trưởng nhìn cô ta một cái, chỉ ừ một tiếng, liền đem ánh mắt dừng lại ở trên người Tô Thiên Từ, trên khuôn mặt già nua hiện ra vẻ mặt vui vẻ tươi cười, hướng cô vẫy vẫy tay “Thiên Thiên, lại đây với ông nội.”
Thiên Thiên…
Đã lâu không nghe thấy tiếng gọi thương yêu như vậy, từ khi cô bị Đường Mộng Dĩnh hãm hại thành kẻ phóng hỏa, thì không ông nội gọi cô như vậy nữa.
Ít nhất… cũng đã hai năm rồi
Hốc mắt Tô Thiên Từ hơi nóng lên, bước chân đi về phía ông cụ Lệ, ngoan ngoãn mà đứng ở bên cạnh ông cụ, hô một tiếng “Ông nội.”
“Ngoan.” Lệ lão gia tử cười đến nếp nhăn trên mặt đều hiện hết lên, khuôn mặt hiền từ, hòa ái khắc hoàn toàn với ông lão Thủ trưởng uy nghiêm vừa nãy, “Ngủ có ngon không? Ở đây đã quen chưa?”
Tô Thiên Từ ngoan ngoãn gật đầu, ôn thuận như là một con mèo nhỏ.
“Dần dần rồi sẽ quen thôi, ở trong nhà này, hẳn là không có người khi dễ con đúng không?”
“Không có, mọi người lử đây đều đối xử tốt với con, không ai khi dễ con hết.” Tô Thiên Từ rất thức thời.
Lệ lão thủ trưởng vừa lòng gật đầu, cười tủm tỉm nói “Vậy là tốt rồi, nếu có người khi dễ con, nhất định phải nói cho ông nội. Không chỉ là trong nhà, mà ngay cả gia bên ngoài, cũng không được chịu đựng một mình.”
Mọi người ở đây, ai nấy cũng đều nghe thấy lời nói của Lệ lão thủ trưởng, đương nhiên là biết ông đang dằn mặt bọn họ.
Sắc mặt của Đường phu nhân càng trở nên trắng bệch, bà ta đứng ở một bên không dám nói lời nào. Đường Mộng Dĩnh hơi hơi mỉm cười, đi lên, cười đến tự nhiên hào phóng “Ông nội nói lời này rất đúng, ở nhà thì có Tư Thừa ca ca, bên ngoài thì có con, ông nội Lệ cứ yên tâm.”
Lệ lão thủ trưởng nghe xong, liền nhìn cô ta một cái, cười lạnh, ý có nhiều mà chỉ nói “Cô có thể nghĩ được như vậy là tốt.”
Nụ cười trên mặt Đường Mộng Dĩnh lập tức ngưng tụ lại, cô ta đang muốn nói cái gì nữa, thì đột nhiên Lệ lão thủ trưởng quay đầu nhìn về phía trước, gọi Lệ Tư Thừa “Tư Thừa.”
Tình huống đột nhiên xoay chuyển, làm Đường Mộng Dĩnh lời nói tới bên miệng rồi mà vẫn không nói được, lập tức nuốt trở về. Nói không được, không nói cũng không được, khiến cô ta xấu hổ tới rồi cực điểm.
“Ông nội.” Lệ Tư Thừa trước sau vẫn nhàn nhạt như vậy, giống như thần tiên thoát tục, mọi sự việc đang diễn ra đều không liên quan đến anh.
Nghe thấy Lệ lão thủ trưởng lên tiếng gọi, anh mới đi tới, xuất hiện ở trung tâm.
“Nếu ta nhớ không lầm, hôm nay là ngày thứ ba các con kết hôn rồi, còn không mau đưa vợ con về nhà bên kia đi ”
Đôi môi mỏng lạnh khẽ mở, Lệ Tư Thừa hiển nhiên có chút không tình nguyện, nhưng nhìn đến bộ dáng không được từ chối của ông nội, anh đành phải đồng ý, “Vâng, con đang chuẩn bị.”
“Hừ, ta còn không hiểu con sao?” Lệ lão thủ trưởng giơ tay đập vào vai anh một cái, “Đừng làm mất mặt mũi của Lệ gia.”
⬅ Trước Tiếp ➡