⬅ Trước Tiếp ➡
Một cái cô gái nhân viên khác nói theo “Có hôm tôi vào phòng vừa vặn nghe thấy tổng giám đốc Cố mượn Pants của tổng giám đốc Úc, tháng này Wood nhà anh ta đủ một tuổi rồi.. Chó chăn cừu và chó lạp xưởng 2 , này là sinh ra giống chó gì vậy?”
2 chó lạp xưởng Chó Dachshund à giống chó thân dài, ngực nở, bụng hóp, hoạt bát, rắn chắc với tứ chi rất ngắn. Chúng tạo cho giống chó này một dáng vẻ độc đáo và đầy chất thông thái. Đầu thuôn dài, mắt hơi lồi, mõm dài với bộ hàm khoẻ mạnh cùng những chiếc răng vô cùng sắc bén. Mắt có hình ôvan, màu đỏ sẫm hoặc nâu đen, rất năng động và thân thiện. Tai khá linh hoạt và luôn buông lơ lửng ở hai bên má. Lông của giống chó lông ngắn mượt mà, bóng bẩy và đồng nhất nguồn wiki
Bọn họ bắt đầu nói chuyện câu được câu không.
Tống Khuynh Thành không chen lời vào, cũng không nghĩ định chen vào, cô nhắm mắt dựa vào cửa sổ xe nghỉ ngơi.
Vào tới thành phố, xe dừng lại gần cửa trạm tàu điện ngầm.
Cảm ơn xong, Tống Khuynh Thành đóng cửa xe.
Sau khi Tô Doanh nhìn thấy thân ảnh cô biến mất ở thang lầu, thì liền hỏi Hứa Đông “Trước đây không phải Pants rất ngoan sao, thế nào lại đột nhiên cắn người bị thương?"
Hứa Đông lắc đầu "Lúc đó tôi ở phòng vip, là nhân viên làm ở Hoàng Đình tới thông báo cho tôi, nên cũng không rõ tình huống cụ thể." Nói rồi anh ta quay đầu lại nhìn Tô Doanh "Sao thế?"
Tô Doanh cười "Không có gì."
Nhìn về phía cửa tàu điện ngầm, ánh mắt cô ta trở nên đăm chiêu như có điều suy nghĩ.
...
Tống Khuynh Thành về tới trường học, cũng vừa lúc tầm hai giờ chiềụ
Cách giờ tan học gần mười phút.
Cô không đột ngột đi vào phòng học, mà lựa chọn đi dạo trên hành lang giết thời gian.
Một lát sau, bả vai Tống Khuynh Thành bị ôm lấy.
Quay đầu lại, thấy là gương mặt xinh đẹp của Úc Tinh đang cười hì hì.
"Học tiết thể dục?" Tống Khuynh Thành hỏi.
Úc Tinh ôm cánh tay của cô “Trước kia không phải cậu đã nói với mình nửa tháng mới về nhà chú một lần sao. Tuần sau thi cuối kỳ rồi, mình có nhiều chỗ quan trọng không hiểu, hôm nay thứ sáu, vậy cuối tuần sau khi tan học cậu đến nhà mình nha?”
“Cậu tùy tiện dẫn người lạ về qua đêm như vậy, trong nhà cậu không ý kiến gì sao?”
“Trong nhà chỉ có ông cố và ông nội mình, mẹ mình ngày bình thường thì không ở nhà, nhiều lắm là buổi tối về ngủ. Bà ấy cũng muốn mình kết ban với người học giỏi, với lại….” Đầu Úc Tinh cọ trên bả vai Tống Khuynh Thành, làm nũng nói “Cậu là người xa lạ sao?”
Tống Khuynh Thành quay đầu nhìn dáng vẻ cô ấy, bỗng dưng cảm thấy mắc cười.
Thực ra bọn cô chỉ mới quen biết, danh hiệu ‘học sinh giỏi’ đã dễ dàng khiến người ta cho bỏ qua lòng phòng bị.
Lúc này, chuông tan học vang lên.
Tống Khuynh Thành vỗ nhẹ xuống gò má Úc Tinh "Mình tới tiết rồi, vào lớp đây."
"Cậu vẫn chưa trả lời mình đấy." Úc Tinh không chịu buông tay.
"Đến lúc đó nói saụ"
...
Bởi vì câu ‘đến lúc đó nói sau’ của Tống Khuynh Thành, mà tiết tự học buổi chiều chưa kết thúc, Úc Tinh đã sớm ngồi chờ ở cửa ra vào của lớp sáu, giáo viên đi ngang qua nhìn thấy bộ dạng lười biếng của cô ấy lại không nhịn được lắc đầu nhưng cũng không ăn no rửng mỡ đi dạy bảo người ta.
Tiếng chuông vừa vang, thấy Tống Khuynh Thành đeo túi xách đi ra ngoài, Úc Tinh vui cười tiến lên "Suy nghĩ thế nào rồi?"
“Mình định lát nữa qua phòng trọ, tuần sau thi rồi sẽ không quét dọn được.” Tống Khuynh Thành lấy cuốn sổ tay từ trong túi xách của mình ra “Những điểm quan trọng của môn địa lý, toán, cả tiếng Anh đều ở trong này, mình cũng có viết một số ví dụ, cuối tuần cậu xem đi, nếu như thấy có tác dụng thì có thể photo ra một bản.”
Úc Tinh cầm cuốn sổ tay, cả khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại.
⬅ Trước Tiếp ➡