Cô ấy muốn Tống Khuynh Thành cùng về nhà với mình, mấu chốt là vì lừa qua chuyện thi cuối kỳ.
Tuần sau bắt đầu kỳ thi, lần này về, trong nhà chắc chắn sẽ bắt cô hỏi chuyện ôn tập, chết người nhất là mỗi thứ sáu nhà họ Úc sẽ tổ chức liên hoan một lần, bà cô làm giáo sư đại học kia nhất định sẽ trở về, đến lúc đó chỉ dăm ba câu đã dụ cô ấy nói ra hết. Cho dù cô ấy không thích học, cũng không muốn nhìn thấy ánh mắt thất vọng của người nhà mình.
Nhưng….
Nếu có người học giỏi ở bên cạnh thì sẽ khác
Bởi vì trong tiềm thức của nhóm người lớn cho rằng, có thể chơi với người học giỏi thì ít ra nhóc con nhà mình cũng không tệ lắm.
Phân tích xong mặt lợi hại, Úc Tinh càng không muốn thả người đi “Vậy đêm nay cậu có thể đến ở nhà mình, sáng mai kêu tài xế đưa chúng ta qua nhà trọ của cậu, lúc ấy mình sẽ giúp cậu dọn dẹp.” Nói xong, không cho Tống Khuynh Thành cơ hội từ chối, đã kéo cánh tay cô đi về phía cầu thang "Đi thôi đi thôi, người trong nhà đều đang mong chờ mình dẫn bạn học về đấy..."
Đúng vào thời gian tan học, ngoài trường học Nguyên Duy đậu đầy xe ô tô, trong đó có xe của nhà họ Úc.
Lúc đi tới cổng trường học, điện thoại di động của Tống Khuynh Thành kêu lên.
Trên màn hình điện thoại hiển thị số của Cát Văn Quyên.
Cô không nghe, chỉnh điện thoại về chế độ im lặng rồi thả vào túi xách.
...
Nhà họ Úc ở trong Tử Uyển trên đường Kinh Vân.
Xe lái vào cửa lớn Tử Uyển, hiện ra trong tầm mắt hai bên đường là cây ngô đồng xanh biếc đang lui về phía saụ
Cho dù đã tới một lần, ánh mắt Tống Khuynh Thành vẫn bị thu hút bởi những kiến trúc ở đây. Tử Uyển được xây vào đầu thế kỷ này, được mệnh danh là số một ở Nam Thành, cho dù đã qua mười mấy năm, giá trị các công trình kiến trúc đã qua sử dụng ở đây vẫn cao hơn những tòa nhà biệt thự mới xây.
Như những gia tộc lớn khác, nhà họ Úc cũng lưu giữ lại một số truyền thống, ví dụ như mỗi tuần đều không thể thiếu tiệc gia đình.
Ở trên đường, Úc Tinh cau mày nói tiệc gia đình mình.
"Ngoại trừ khô khan chỉ có khô khan." Hơn nửa người Úc Tinh dựa vào Tống Khuynh Thành, ôm gối trong ngực, không ngừng lải nhải "Nhóm người lớn ngồi ở trong phòng khách nói chuyện thời sự kinh tế, sau đó lại mắng các nhóc con chạy khắp nơi, nhưng ông cố lớn tuổi, lại thích cả nhà đoàn tụ ồn ào như vậy."
Xe màu đen chạy băng băng tới trước căn biệt thự nhà họ Úc thì dừng lại, trước sau gần đó đã có hai chiếc xe.
Úc Tinh chẹp miệng "Nhà cô Tư mình tới rồi."
Tống Khuynh Thành và Úc Tinh vào nhà, quả nhiên ngồi trong phòng khách có một cô gái trẻ tuổi, trang phục rất thời thượng, tóc ngắn nhuộm màu đỏ thắm, còn có một đứa bé trai tay cầm ô tô mô hình ngồi ở trên thảm trải sàn, ngước đầu xem phim hoạt hình, thái độ Úc Tinh không thân thiện, chỉ đơn giản chào đối phương rồi kéo Tống Khuynh Thành lên tầng.
Đóng cửa phòng ngủ, Úc Tinh mới giải thích "Cô Tư mình là cùng cha khác mẹ."
Tống Khuynh Thành đứng ở vị trí cạnh cửa sổ, nhìn xuống dưới, trùng hợp thấy một chiếc xe thể thao màu xanh ngọc dừng sát cửa nhà họ Úc.
"Đó là cô Ba mình." Giọng Úc Tinh ở bên cạnh vang lên.
Không bao lâu, ở tầng dưới mơ hồ truyền đến tiếng cười sang sảng.
Úc Tinh bĩu môi "Cô Ba cũng từ trong một bụng mẹ sinh ra, nhưng bà ấy lại hơi bị thần kinh, đã già rồi mà còn muốn làm ngôi sao, lại còn đóng vai mấy cô gái nhỏ."
Tống Khuynh Thành không tiếp tục nhìn, thu ngón tay để trên màn cửa sổ, mỉm cười "Cậu có rất nhiều cô."