⬅ Trước Tiếp ➡
Năm phút sau, chiếc Bentley Bentayga chậm rãi lái xe ra khỏi hầm xe.
Sơn trang Nguyên Tuyền ba mặt giáp nước, nằm trên sườn núi, để quay lại thành phố thì cần đi xuống một đường cái vòng quanh núi tiếp theo.
Xe con vừa rẽ qua ngã tư, thì một bóng hình xinh đẹp đi bộ xuất hiện ở trong tầm mắt. Ở sơn trang Nguyên Tuyền không có trạm xe buýt, muốn đi ô tô thì phải đi bộ khoảng bốn mươi phút mới đến một thị trấn nhỏ dưới chân núi. Tống Khuynh Thành mặc đồng phục học sinh màu xanh trắng, buộc tóc đuôi ngựa, cứ thế mà đi bộ trên đường cao tốc dưới cái nắng như thiêu đốt.
Cố Chính Thâm nhất thời nổi lòng, để tài xế dừng xe ở bên cạnh cô, hạ cửa kính xe xuống, nói "Trời đang nắng gắt, tôi thuận đường đưa cô xuống núi."
Tống Khuynh Thành quay đầu lại, cô đã gặp Cố Chính Thâm ở tiệc mừng thọ của nhà họ Cố, cũng vừa đối mặt ở sơn trang.
Cố Chính Thâm thấy cô không đáp lại, thì rất hứng thú cười "Sợ tôi là người xấu à?"
Trên đường núi gió thổi lớn, thổi bay tóc kiểu đuôi ngựa chỉnh tề của cô gái, Tống Khuynh Thành vén sợi tóc đang che mắt mình, nhìn thoáng qua phía trong xe.
Cố Chính Thâm nhìn thấy ánh mắt của cô, cười "Chỉ có tổng giám đốc Úc và tôi, tổng giám đốc Úc chắc cô biết rồi, là chú Úc Tinh bạn học của cô."
"..." Tống Khuynh Thành không chỉ không lên xe, mà còn xoay người tiếp tục đi về phía trước.
Cố Chính Thâm ngẩn ra, nghĩ ‘Mình đoán trúng khúc đầu nhưng không đúng khúc sau’, quay đầu hỏi người đàn ông khác trong xe "Tôi nói sai gì sao?"
Cửa xe hạ xuống một chút xíu, ngũ quan Úc Đình Xuyên bình tĩnh, anh đưa điếu thuốc đã hút một nửa ra ngoài cửa sổ “Cậu là đang chọc giận cô ấy.”
"Được Tôi đúng là quản chuyện không đâụ" Cố Chính Thâm vểnh chân dài, kêu tài xế lái xe.
Trên đường núi quanh co, xe mau xanh vỏ cau vứt Tống Khuynh Thành đang đi bộ một khoảng xa.
...
Tay áo đồng phục học sinh bị gió nhẹ nhàng thổi lên, Tống Khuynh Thành đứng bên đường nhìn chiếc xe đang đi xa, sau đó cô thoáng quay đầu, thì trủng hợp nhìn thấy một chiếc xe thương vụ màu đen chạy tới.
Xe kia chạy lên phía trước một đoạn đường, rồi từ từ dừng lại, lùi trở về.
Hạ xuống cửa xe tay lái phụ, lộ ra nửa gương mặt Hứa Đông.
"Cô Tống?" Hứa Đông nhìn thấy chóp mũi mỏng của Tống Khuynh Thành đã đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, khó tránh khỏi động lòng trắc ẩn "Ở đây không dễ đón xe đâu, cô lên đây đi, chúng tôi cũng đang về thành phố."
Lần này, Tống Khuynh Thành không cự tuyệt nữa.
Ghế sau có hai nữ nhân viên của Hằng Viễn, hình thể đều hơi gầy, nên có thêm một người cũng không sợ phải chen chúc.
Xe thương vụ một lần nữa chạy trên vòng quanh đường núi.
“Tay cô Tống thế nào rồi? Cuối tuần này cô đừng quên đi trung tâm tiêm chủng dịch bệnh để tiêm mũi hai, còn tiêm mũi ba thì sau đó mười bốn ngày.” Hứa Đông nhìn Tống Khuynh Thành qua gương chiếu hậu, đánh vỡ sự yên tĩnh bên trong xe.
Tống Khuynh Thành mỉm cười "Vết thương đã đóng màn, còn vắc xin phòng bệnh tôi không quên đâụ"
Tô Doanh ở bên cạnh nghe vậy, không nhịn được nhìn tay trái Tống Khuynh Thành thêm mấy lần, sau đó tiếp lời Hứa Đông “Không phải tháng trước tổng giám đốc Úc kêu anh đưa Pants đi tiêm phòng bệnh chó dại rồi sao?”
Hứa Đông nói "Tiêm rồi, thậm chí còn là tiêm phòng bệnh trùng cong 1 , qua mấy ngày lại đi tiêm lần thứ hai."
1 Trùng cong 弓形虫 Toxoplasma Gondii Toxoplasma gondii là sinh vật đơn bào ký sinh chủ yếu trên mèo có ở chó nhưng ít hơn mèo , có thể có trong thực phẩm, rau sống, nguồn nước ô nhiễm, tổn thương chủ yếu ở da gây ngứa da, nổi mày đay, da thô ráp sẩn. Biểu hiện của bệnh từ nhẹ đến rất nặng thậm chí gây rối loạn chức năng và có thể dẫn tử vong. Nguồn internet
⬅ Trước Tiếp ➡