⬅ Trước Tiếp ➡
Nhân tiện lấy luôn mấy cái thẻ ngân hàng, trước đây cô có chụp quảng cáo, ba cái gộp lại cũng được hơn bốn mươi vạn. À đúng rồi, Tô gia còn chưa cho cô tiền.
"..."
Thật sự đối lập so với Trương Giai Chân nữ sĩ hào phóng.
Tô Trầm Ngư quyết định, lần sau thế nào cũng phải lấy được vòng cổ bảo thạch của vị nữ sĩ kia.
Ngoài thẻ ngân hàng còn có hai bộ trang sức cao cấp, trong đó có một bộ là mẹ Tô mua quà cho Tô Thiên Ngữ, thuận tiện mua luôn cho Tô Trầm Ngư, bộ còn lại là của Tô Thiên Ngữ tặng. Tô Trầm Ngư cầm hai bộ, dự định sẽ đi đổi thành tiền mặt.
Mấy cái hồng bao có thể để tiết kiệm, nghĩ kĩ lại, mấy cái này lại là Cố Vị Hi đưa.
"..."
Thật keo cmn kiệt.
Căn chung cư Cố Vị Hi tặng trước kia hắn chưa từng ở, cũng may nội thất đầy đủ, chỉ cần thuê người quét dọn qua là được.
Việc thuê người dọn dẹp, cô để cho người tài xế xử lý.
Trong lúc chờ người đến dọn dẹp, Tô Trầm Ngư lại kêu tài xế đưa đến trung tâm thương mại gần đây.
Cô lại đưa hai bộ trang sức cho tài xế, kêu hắn ta mang đi bán.
Nhìn tài xế mang hai bộ trang sức đi vào trong trung tâm thương mại, Tô Trầm Ngư thở dài, thật nhớ những ngày tháng có nhiều cung nữ thái giám hầu hạ nha.
Lăn lộn một hồi, cơ thể cô đã rất mệt, nhưng mà bây giờ còn chưa thể nghỉ ngơi.
Tuy rằng hệ thống đã đem ký ức khắc sâu vào trí nhớ, giống như cô thực sự đã trải qua, nhưng Tô Trầm Ngư đối với sự hiện đại này vẫn còn có chút xa lạ, cần thời gian để thích ứng.
Hơn nữa, cô đến đây là có mục đích khác.
Nhìn trung tâm thương mại một vòng, cô đối với nơi này có hiểu biết một chút. Tô Trầm Ngư đi vào một căn phòng KTV mini, lúc này trong phòng đang có một thiếu niên cầm microphone say sưa hát.
Tô Trầm Ngư vừa mở cửa, giọng hát ma kêu quỷ gào của người kia lập tức truyền ra.
"Chết đi vì yêụ.. khụ khụ..." Giọng hát dừng lại, thiếu niên trừng mắt nhìn Tô Trầm Ngư ở cửa, khuôn mặt đỏ bừng vì tông cao.
Ánh mắt dừng trên khuôn mặt cô vài giây, đáy mắt người kia xẹt qua một tia kinh diễm, từ chỗ ngồi đứng lên, tay chân luống cuống hỏi "Cái kia... Có chuyện gì sao?"
Tô Trầm Ngư nhìn người trước mắt, cong mắt ngọt ngào nói "Tôi có thể nhờ anh hát một bài không?"
Thiếu niên "Hát bài nào?"
"Bài thét lên."
Thiếu niên vẻ mặt mờ mịt "Hả???"
......
"Chúc mừng thu hoạch được tiếng thét giá trị một điểm từ Trần Minh Vĩ."
"Chúc mừng thu hoạch được tiếng thét giá trị một điểm từ Trần Minh Vĩ."
"Chúc mừng thu hoạch được tiếng thét giá trị một điểm từ Trần Minh Vĩ."
Mười phút sau, bạn học Trần Minh Vĩ nhận được trà sữa của Tô Trầm Ngư, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh tự hỏi vì sao hắn lại đồng ý với cô gái này hát bài thét lên?
Qua lần thử vừa rồi, Tô Trầm Ngư đã biết chỉ cần là tiếng thét do cô gây ra đều có thể tính thành giá trị tiếng thét, chẳng qua được bao nhiêu điểm là do hệ thống tính toán.
Đồng hồ điểm 7 giờ tối, cái bụng trống rỗng réo lên nhắc nhở Tô Trầm Ngư sao còn chưa ăn cơm. Giờ đã biết cách thu hoạch giá trị tiếng thét rồi nên cô không vội nữa, nhanh chóng tìm khu nhà ăn ở trung tâm thương mại rồi tự thưởng cho chính mình.
Vừa ăn xong thì điện thoại nhận được tin nhắn. Tốc độ làm việc của tài xế quả thật không tồi.
Khóe môi Tô Trầm Ngư cong lên, nói cho tài xế vị trí của mình. Không lâu sau thì tài xế đến.
"Mời anh ngồi." Tô Trầm Ngư mời tài xế ngồi đối diện.
Người tài xế hiểu Tô Trầm Ngư muốn nói chuyện với mình, hắn do dự kéo ghế ngồi xuống.
Hắn không hiểu sao có chút mất tự nhiên, đồng thời cảm thấy đồng cảm với cô gái ngồi đối diện.
Rõ ràng là thiên kim chân chính của Tô gia, vậy mà lại bị người nhà đối xử như vậy, thậm chí còn phải bán trang sức...
⬅ Trước Tiếp ➡