Cô nói như vậy ngược lại làm sắc mặt mẹ Tô với cha Tô cứng đờ, không tìm được cơ hội để 'giáo huấn' cô, lại nghĩ đến cô là con gái ruột của mình, sắc mặt hai người mới dần dịu xuống.
"Đại học C không phải hai ngày nữa mới khai giảng sao? Ngày mai cha đến đó thông báo."
Với hiệu suất của Tô gia, ngày mai đến đại học C thông báo thì hôm nay là có thể hạ chỉ tiêu xuống cho cô rồi.
Nếu Tô Trầm Ngư thật sự muốn đến đại học Q thì chỉ cần đổi cách khác là có thể làm Tô gia đồng ý ngay. Nhưng mà cô lại thích căn tin nổi tiếng của đại học C kia cơ.
Lúc cô còn 'sống' thích nhất là ba thứ.
Tiền, trai đẹp và đồ ăn ngon.
Cô cũng không định gây chuyện với Tô gia lúc này, những gì cô nên có, còn chưa lấy được đâụ
Cứ từ từ, không vội.
Nếu cô đến trường thì Thiên Ngữ và Vị Hi sẽ không bị quấy rầy nữa... Nghĩ như vậy, mẹ Tô liền gật đầu đồng ý "Nếu con muốn học đại học C đến vậy thì cứ như con mong muốn đi."
Mẹ Cố bỗng nhiên lên tiếng "Vị Hi, con với Trầm Ngư hủy bỏ hôn ước, vậy con bé chính là em gái của con rồi. Mẹ nhớ con có một căn chung cư ở gần đại học C phải không, con tặng cho Trầm Ngư đi, coi như quà mừng đại học cho em nó. Nếu Trầm Ngư ở trong trường không quen, cũng có thể đến chung cư ở."
Khóe miệng Tô Trầm Ngư hơi cong lên.
Cô đương nhiên đoán được mục đích của Cố gia. Địa vị của Cố gia cao hơn so Tô gia một chút. Cô chủ động từ hôn như vậy, lại không khóc không nháo, ngay cả lời nói trên lễ đài cũng được Tô Thiên Tập trau chuốt, giải thích lại một phen, Cố gia dù thế nào cũng phải có bồi thường thôi.
Bổn cung cảm thấy Trương Giai Chân nữ sĩ rất được nha.
Nếu bà ta cũng đưa vòng cổ bảo thạch kia tặng bổn cung luôn thì tốt quá.
"..." Mẹ Cố nhìn thấy ánh mắt của Tô Trầm Ngư, cũng không biết vì sao lại cảm thấy cổ hơi lạnh.
Cố Vị Hi không hổ là nam chính thâm tình, từ khi Tô Trầm Ngư bước xuống hắn chỉ liếc qua cô đúng một lần, lúc sau ánh mắt dường như đều dính trên người Tô Thiên Ngữ, lo lắng chuyện Tô Thiên Ngữ đang phát sốt.
Nghe mẹ Cố nói, hắn không chút do dự gật đầu, nhìn Tô Trầm Ngư nói "Tôi kêu trợ lý đem chìa khóa qua cho cô trước, về sau sẽ sang tên."
Đối với hắn mà nói, chỉ cần Tô Trầm Ngư không quấn lấy hắn và Thiên Ngữ, một căn chung cư này xem như là 'quà' bồi thường chuyện hắn 'đào hôn'.
Về phần chuyện trên mạng, dù sao hắn cùng Thiên Ngữ sẽ công khai, chuyện hôm nay đã gây ảnh hưởng không tốt, chỉ cần làm sáng tỏ là có thể giải quyết.
Nói ra thì hắn cũng phải cảm ơn Tô Trầm Ngư, bỗng nhiên cô 'nghĩ thông suốt', giải trừ hôn ước của bọn họ. Hắn sẽ không phải đính hôn cùng với người mình không thích, lại có thể tùy ý ở cùng với Thiên Ngữ, được trưởng bối chúc phúc.
"Thiên Ngữ còn chưa hết sốt, con đưa cô ấy lên lầu nghỉ ngơi trước." Cố Vị Hi ôm lấy Tô Thiên Ngữ trước mặt mọi người. Người trong lòng há miệng đang định nói gì, nhưng dưới ánh mắt của Cố Vị Hi liền yên lặng khép đôi môi tái nhợt lại, như con chim nhỏ nép vào ngực hắn.
Ánh mắt của cô ta lướt qua Tô Trầm Ngư.
Lại ngạc nhiên khi thấy Tô Trầm Ngư đang cười nhìn cô ta.
Nụ cười kia...
Tô Thiên Ngữ nhíu mày, đáy mắt xẹt qua lãnh ý. Vật hy sinh Tô Trầm Ngư này, hình như có chỗ không đúng lắm.
"Vị Hi, em cảm thấy Trầm Ngư..."
"Chỗ chúng ta, đừng nhắc đến cô ta." Cố Vị Hi bá đạo ngắt lời. "Một căn chung cư, đủ để bồi thường cho cô ta rồi."
Lấy được chìa khóa chung cư, Tô Trầm Ngư liền không muốn thở chung không khí với đám người này nữa. Cô nhanh chóng rời trang viên, để tài xế đưa cô về Tô gia thu dọn hành lý.