⬅ Trước Tiếp ➡
Trước kia tài xế không tiếp xúc nhiều với Tô Trầm Ngư, nhưng chuyện hôm nay làm hắn cảm thấy Tô gia không ổn lắm.
Tuy nhiên nơi đó là cái ăn, cái mặc cho cha mẹ, cho dù trong lòng bất bình, hắn cũng không dám biểu hiện ra ngoài.
"Cả một buổi trưa đã phiền anh Vương xử lí giúp nhiều việc như vậy, vất cả cho anh rồi. Cảm ơn anh." Tô Trầm Ngư đưa cho Vương Gia Minh một ly nước trái cây.
Vương Gia Minh vội vàng lắc đầu "Đều là việc tôi phải làm."
Tô Trầm Ngư hơi cười. Cô đổi chủ đề, thân thiết nói "Tôi nhớ mẹ anh đã phải nằm viện vì bị bệnh. Bà ấy đã khỏe hơn chưa?"
Tô gia không chỉ có một tài xe là Vương Gia Minh, mà Vương Gia Minh bởi vì mẹ bị bệnh nên xin nghỉ một thời gian. Sau đó hắn phát hiện Tô gia muốn đuổi việc hắn nên không đợi mẹ mình xuất viện đã nhanh chóng quay lại làm việc.
Hắn không ngờ Tô Trầm Ngư lại biết chuyện của hắn. Dù sao Tô Trầm Ngư tuy không được Tô gia yêu thích nhưng vẫn là thiên kim Tô gia, còn hắn chỉ là một tài xế nho nhỏ.
"Bà ấy không được khỏe lắm..."
Vương Gia Minh lắc đầu, sắc mặt có chút bối rối, "Bệnh của bà ấy cần nghỉ ngơi một thời gian dài."
Đó là một khoản tiền rất lớn.
Hắn vừa dứt lời liền thấy Tô Trầm Ngư cầm điện thoại lên, sau đó điện thoại của hắn rung lên. Sợ là tin nhắn của Tô gia nên hắn nhanh chóng mở điện thoại ra xem. Vừa nhìn xuống hai mắt hắn đã trừng to.
Tô Trầm Ngư chuyển vào Wechat của hắn hai vạn tệ.
"Nhị tiểu thư..."
Cô gái trước mắt lộ ra biểu cảm ngượng ngùng "Anh biết tôi ở nhà..."
Cô dừng một chút, "Tôi có thể giúp anh được một chút, đúng lúc anh mới giúp tôi bán số trang sức kia xong. Tiền này là để anh mua cho mẹ anh mua một ít thuốc bổ, hy vọng bà ấy nhanh chóng khỏe lại."
Vương Gia Minh thở dốc. Bệnh của mẹ hắn giống như một cái động không đáy, mà hắn chỉ là một trong mấy tài xế của Tô gia, phụ trách đi lại thường ngày, tiền lương cũng không cao.
Rốt cuộc cũng là người trưởng thành, hắn bình tĩnh lại, trầm giọng hỏi "Nhị tiểu thư muốn tôi làm gì?"
"Đây chỉ là chút tâm ý của tôi..." Tô Trầm Ngư lắc đầu, dùng giọng điệu hâm mộ nói "Tình cảm giữa anh với mẹ anh rất tốt."
Vương Gia Minh nghĩ đến tình trạng của cô, há miệng thở dốc. Hắn bỗng nhiên có chút xúc động, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, thấp giọng nói "Nhị tiểu thư, Tô tổng ở Kim Sắc Loan nuôi một người phụ nữ. Người đó mang thai đã được tám tháng rồi."
Tô Trầm Ngư "..."
Cô xém nữa cười ra tiếng. Thật sự cô không nghĩ đến Vương Gia Minh lại biết điều như vậy, hắn thế mà nói cho cô loại tin tức này.
Link https //truyenwiki1.com/tac gia/Van Tuyet Cac
Điều mẹ Tô luôn đắc ý nhất là có một người chồng luôn yêu thương mình, đứa con gái hiểu chuyện và đứa con trai hoạt bát thông minh. Kết quả là người chồng luôn 'yêu thương' mình lại nuôi tình nhân sau lưng.
Chuyện này thật thú vị nha.
Hừm... Nếu có thời gian cô phải lén đi xem mặt của tiểu tình nhân kia mới được. Tặng người kia mấy cái đồ dưỡng thai thật tốt, làm sao an ổn sinh ra em gái hoặc em trai ra là được.
Vương Gia Minh còn nói thêm chút 'bí mật' mà hắn biết. Thấy thời gian không còn sớm, Tô Trầm Ngư quan tâm kêu hắn trở về Tô gia 'chờ lệnh', còn cô tự đón xe trở về chung cư.
Nhân viên dọn dẹp đã rời đi. Tô Trầm Ngư thoải mái tắm rửa, ngoài việc không có ai hầu hạ, mọi mặt khác cô đều ổn.
Cô đắp mặt nạ nằm trên sofa, nhận được tin nhắn từ một luật sư ở Tô gia. Trong tin nhắn có ghi rõ yêu cầu cô điền vào biểu mẫu điện tử liên quan đến đại học C. Sau khi hoàn tất thủ tục, luật sư thông báo ngày mai Tô Trầm Ngư có thể đến đại học C báo cáo.
⬅ Trước Tiếp ➡