⬅ Trước Tiếp ➡
Anh chị dâu mặt đầy kinh ngạc, cha cô yên lặng không nói, mẹ cô cặp mắt rưng rưng, "Tại sao, bây giờ bên kia bao nhiêu nguy hiểm, con trở về làm sao mà sống cho được."
Cha cô nhìn cô nói, "Những năm nay là cha mẹ thật xin lỗi con, nhưng ở chuyện này con không được suy nghĩ hồ đồ, việc này liên quan đến số mạng cả một đời."
Con gái nhỏ ra đời lúc mới vừa dựng nước không lâu, cũng loạn, lúc ấy trong nhà gặp phải một phiền phức lớn, để phòng ngừa lỡ như, liền đem con gái nhỏ mới sinh ra không lâu đưa đến nhà cha mẹ vợ nuôi dưỡng. Sau khi giải quyết xong mọi chuyện, con gái nhỏ đã trưởng thành, không muốn sống với bọn họ.
Kiều Tĩnh An cầm lấy khăn giấy lau nước mắt cho bà, "Con đã nghĩ rất rõ ràng, quyết định của con, xấu tốt con đều tiếp nhận."
Người nhà này đối xử với cô không tệ, nhưng cô vẫn muốn sống bên cạnh cậu mợ, vô luận là ở trong lòng cô hay là ở trong lòng nguyên thân, cậu mợ giống như cha mẹ cô vậy.
Cô cũng không muốn một ngày kia cô chạy trốn bị người phát hiện, gây phiền phức cho cậu mợ, như vậy cô sẽ áy náy cả đời.
Ở Hương Cảng một tháng, cha mẹ rốt cuộc cũng tiếp nhận quyết định trở về của cô, lúc đi, cho cô một đống đồ, Kiều Tĩnh An dở khóc dở cười, những thứ này, một cô gái nhỏ như cô làm sao cầm đi, lại nói, những thứ nên mua này cô đã sớm mua không ít, cũng cất trữ trong không gian.
Cuối cùng bỏ bớt đồ, chỉ nhét đủ một cái va li, thuận lợi cho cô cầm, bên trong có nửa rương vàng và một ít đồ trang sức quần áo. Cũng không nhẹ.
Người đàn ông đưa cô trở về và ban đầu đưa cô đi qua là hai anh em, lúc sắp đến gần bờ, anh ta nói, "Tiểu thư, tôi sẽ đưa cô đến dưới chân núi nơi cô ra biển ban đầu đó, em trai tôi sẽ đưa cô lên xe lửa."
Kiều Tĩnh An gật đầu một cái, "Cám ơn anh em các anh."
Người đàn ông thật thà cười một tiếng, "Tiểu thư không cần khách khí, chúng tôi cũng cầm tiền lương của lão gia."
Đến bên bờ, em trai và em dâu anh ta đang chờ.
Mới vừa xuống thuyền, phía sau truyền tới âm thanh người bỏ chạy, "Cha mẹ, chạy mau, người bắt trốn cảng tới rồi."
Người phụ nữ cuống cuồng, "Làm thế nào, bắt được là phải ngồi tù, chúng ta chạy mau đi."
Hai anh em cũng có chút hoảng hốt, "Tiểu thư, lên thuyền, chúng ta đi ngay bây giờ, chúng ta có thuyền, bọn họ không đuổi kịp."
Kiều Tĩnh An lập tức nhấc vali lên, đẩy người phụ nữ đang vô cùng sốt ruột bên cạnh một cái, "Tôi đã đến, cũng không cần các người đưa nữa. Cả nhà mấy người đều ở đây đi, sau này tôi muốn đi Hương Cảng sẽ tự nghĩ biện pháp, không cần các người truyền tin tức, lần này cả nhà các người hãy đi đi."
Kiều Tĩnh An theo đường nhỏ mà đi.
Hai người đàn ông hai mắt nhìn nhau một cái, cắn răng, đồ trong nhà cũng không cần, vội vàng lên thuyền, chống gậy đẩy thuyền một cái, mạn thuyền cách bờ, chiếc thuyền đi về hướng bên kia.
Cảnh sát bắt người trốn cảng mặc cảnh phục tay áo màu đỏ, dặt một con chó săn, trơ mắt nhìn thuyền đi xa.
Người phụ nữ dẫn đầu giậm chân một cái, "Đáng ghét, chậm một bước."
Chó nghiệp vụ ngửi ngửi trên đất, không ngừng lớn tiếng kêụ
"Bên này mới rồi có người đi qua?"
Chó nghiệp vụ đi bên kia chạy hai bước, dắt người cầm sợi dây đuổi sát theo, "Bên này có người, chúng ta mau đuổi theo."
"Đây là đường trở về thôn, có cái gì mà đuổi, người cũng chạy rồi."
Người cầm đầu khiển trách, "Ngu ngốc, không phải trốn cảng, nói không chừng là bên kia tới."
"Người này sao ngu vậy, đã trốn được lại quay về?" Là anh ta thì anh ta cũng tuyệt không thể nào trở về đây sống khổ, anh ta hâm mộ nhìn bờ bên kia.
"Nói không chừng là gián điệp phái tới, chúng ta bắt được chính là một cái công lớn."
"Đúng, không thể bỏ qua "
⬅ Trước Tiếp ➡