Một đám người dắt chó nghiệp vụ đuổi về phía bên kia.
Kiều Tĩnh An tránh ánh mắt người khác, hất tay một ném va li bằng da vào không gian, đem giầy da, áo sơ mi tơ lụa trên người đổi hết lại, biến thành áo sơ mi bông vải thô ráp ô vàng, quần dài màu tối giản dị, giày vải.
Tóc dài dịu dàng sõa vai lanh lẹ bện thành hai bím tóc.
"Bên này, bên này, tôi thấy được rồi."
Dưới ánh trăng, người phía trước thây được rõ ràng, Kiều Tĩnh An theo bản năng quay đầu, khiến người truy đuổi phía sau thấy được gò má của cô.
Tiếng của người sau lưng và tiếng chó sủa ép tới gần, Kiều Tĩnh An thay quần áo xong đi ra không chạy được hai bước, mượn một thân cây to lớn trước mắt chạy vào không gian.
Mùa hè, cả người cô đổ đầy mồ hôi, trong lòng thả lỏng, thuận tiện tắm một cái.
Mấy năm nay cô nghiên cứu ra, không gian và nhà ban đầu không có gì khác nhau, những năm nay nước, ga, điện vẫn không có đứt đoạn, cô cũng yên lòng to gan dùng.
Tắm rửa xong, thuận tiện dọn dẹp va li, lấy vàng thỏi và trang sức bên trong ra, thả vào ngăn kéo phía dưới của phòng gửi đồ.
Ngoài ra cầm một bao bố cỡ lớn, bên trong chứa hai bộ quần áo, một cái vại tráng men đặc biệt của niên đại này, thơ giới thiệu, ngoài ra còn có trái cây yến mạch cô tự chế. Tiền và phiếu lương thực ban đầu cũng cầm một xấp bỏ ở bên trong.
Lúc này, bên ngoài một đám người vòng quanh bốn phía tìm tòi nhiều lần, xác nhận người không ở nơi này, lúc này mới từ bỏ tìm người, trở về trong thôn.
Kiều Tĩnh An đoán chừng thời gian, đi ra không gian, người bên ngoài đã không có ở đây, cô đại khái xác định rõ phương hướng một chút, nắm chặt thời gian vòng qua đường đến trong thành Quảng Châụ
Chờ cô đi tới trong thành, trời đã sáng rồi, cô tìm mấy người hỏi đường, đến trạm xe lửa, cầm thư giới thiệu mua vé, cuối cùng còn lại hai cái giường nằm, cô vội vàng mua một tấm vé, lên xe lửa, từ Quảng Châu đi Hồ Nam, lại chuyển xe trở về Tứ Xuyên.
Mệt mỏi một đêm, cũng đói, cô muốn đi rót một ly nước sôi ngâm yến mạch để ăn, cầm vò sứ tráng men chuẩn bị đi rót thêm nước. Trước mặt có hai người phụ nữ đang nói chuyện, cô bén nhạy phát hiện giọng nói của hai người này giống như người tối ngày hôm qua đuổi theo cô.
Cô cúi đầu nghiêng người qua, nghe được hai người nói tối hôm qua gián điệp nào đó chạy trốn như thế nào, nếu như tối hôm qua bắt được lập công, lần này trở về khẳng định là có thể vào đảng.
Nhận được nước, cô đi theo phía sau hai người, phát hiện bọn họ cũng nằm giường ở đây, cách cô một buồng xe.
Dọc theo đường đi cô đặc biệt cẩn thận, sau khi vào buồng xe, ngâm xong yến mạch, đậy lại nắp vò sứ tráng men, đi buồng xe phía sau rửa tay, lơ đãng đi ngang qua buồng xe của bọn họ, hai người đã nằm ngủ trên giường rồi.
Cũng đúng, đuổi theo cô cả một đêm, không mệt mới là lạ.
Trái tim treo lên của cô tạm thời để xuống, từ phòng vệ sinh đi ra, một đứa con nít hai ba tuổi chạy tới, đặt mông ngồi ở trên chân cô.
Cô cúi đầu, đứa bé đang ngửa đầu cười với cô, ánh mắt sáng lấp lánh như vì sao.
"Mẹ "
Kiều Tĩnh An nhìn chung quanh một chút, hai bên cũng không có người.
"Buông ra, mau trở về tìm cha mẹ cháu đi, cô phải đi."
Đứa con nít ngược lại càng ôm chặt cô hơn.
Ngẩng đầu lên, "Mẹ ôm con."
Muốn gọi người lại sợ bị hai người phụ nữ Hồng tụ tiêu 1 chú ý, chỉ có thể ôm cậu bé.
1 Hồng tụ tiêu miếng vải in khẩu hiệu buộc ngay ống tay áo.
Đứa trẻ đặc biệt thức thời, thấy cô muốn ôm mình, vội vàng giang hai tay, ôm cổ cô.