⬅ Trước Tiếp ➡
Hiểu rằng bây giờ chính là thời điểm mới bắt đầu, cô không do dự chút nào, trở lại ký túc xá, chuẩn bị hành lý, vật phẩm lớn ném vào không gian, cầm một cái vải bố làm thành bao vải giả bộ mang theo, mua vé xe lửa về với ông bà.
Trên xe lửa, đâu đâu cũng thấy thanh niên quần áo xộc xệch, vẻ mặt kích động hô khẩu hiệụ Trước kia chỉ thấy trong sách lịch sử, bây giờ ở đây nhìn thấy những người này mới biết họ thật điên cuồng.
Kiều Tĩnh An lặng lẽ chọn một góc để trú ẩn, cô không dám dính dán đến những người này. Hơn nữa theo cô biết, cha mẹ của cô là đối tượng cần phải tiêu diệt của họ.
Kiều Tĩnh An thở dài, ông trời thật là biết cách trêu đùa.
Đây là xem con người như đĩa rau, khi dễ cô mất tích cũng không ai biết có đúng không?
Nửa đêm, nước biển và bóng đêm hóa thành một thể, giữa biển khơi và bóng đêm, một chiếc thuyền phá vỡ bóng đêm, từ Hương Cảng đèn đuốc sáng choang phía sau lưng đi đến một thôn chài nhỏ.
Bên chân Kiều Tĩnh An để một cặp da, nhìn bờ biển đối diện, đối với sầm uất sau lưng một chút cũng không lưu luyến.
Năm ngoái sau khi bà ngoại qua đời, cô nhận được một phong thư do người ta đưa tới. Cha mẹ cô tính mạng hấp hối, muốn gặp cô một lần cuối.
Mợ khuyên cô đi, mặc dù cha mẹ không có nuôi dưỡng cô nhưng dẫu sao cũng sinh cô ra, còn cho tiền sinh sống. Nếu như cha mẹ ruột thật sự qua đời, làm con gái nơi nào có thể bỏ mặc không quan tâm thật được.
Mợ biết đại khái cha mẹ ruột của cô trước kia là đại tư bản, mấy năm nay, phú nông đều phải kẹp cái đuôi làm người, mợ đại khái cho rằng cha mẹ ruột của cô còn nông trường nào đó chịu tội.
Mợ là một người phụ nữ tâm địa hiền lành, Kiều Tĩnh An cũng không thể để cho bà ấy lo âu, quyết định tìm cơ hội đi gặp cha mẹ nguyên thân, hơn nữa, cô cũng muốn biết, bên ngoài bây giờ là tình huống gì.
Lúc mợ đưa cô đi, nhét cho cô một bọc đồ ăn lớn, kêu cô nếu ở không vui thì mau chóng trở về.
Đây là lo lắng cô ở bên ngoài sống không tốt? Đại khái cũng lo lắng hai người anh trai chị dâu không thích cô.
Kiều Tĩnh An an ủi mợ đôi câu, ngày kế liền rời nhà đi.
Ông ngoại bà ngoại chỉ sinh ra hai người con là mẹ và cậu cô. Cậu là đứa trẻ khi ông bà già mới có, nhỏ hơn mẹ cô mười tuổi, năm nay cô đã hai mươi tuổi, cậu cô cũng mới hơn ba mươi tuổi thôi.
Bởi vì từ nhỏ bị nhờ nuôi ở bên nhà bà ngoại, tình cảm của cô và cậu đặc biệt tốt. Ở trong mắt người trong thôn, cô chính là con gái nuôi của nhà cậụ
Mợ cho rằng cô là ra bắc đi Bắc Kinh gặp cha mẹ, nào ngờ cô phải gặp cha mẹ ở Hương Cảng.
Đại khái sớm đã chuẩn bị, cô tìm được nhà kia ở một thôn chài nhỏ tại Quảng Đông, nhà kia là một đôi vợ chồng son nuôi hai đứa con gái, người đàn ông kiệm lời, buổi tối hôm đó chèo một con thuyền nhỏ ra, đưa cô đến bờ bên kia.
Cha mẹ đang ở trong nhà bờ bên kia đón cô.
Kiều Tĩnh An vẫn là bộ dáng kia, đúng mực, cười chào hỏi với bọn họ.
Cha mẹ ruột và anh chị dâu của cô có chút kinh ngạc. Không nghĩ tới em gái từ nhỏ bị nhờ nuôi ở nông thôn lại có khí độ như vậy.
Lúc này cô mới biết, thì ra lần này kêu cô tới, một là bởi vì bà ngoại qua đời, cha mẹ cô sợ cô không ai chăm sóc, hai là cả nhà chuẩn bị dọn đi Anh quốc.
Mẹ cô đối với việc cô sẽ cùng bọn họ đi Anh quốc một chút nghi vấn cũng không có, nhất là khi nhìn thấy trình độ tiếng Anh của cô còn giỏi hơn đa số người ở Hương Cảng, nói cô đi Anh quốc sẽ có phát triển tốt hơn.
Kiều Tĩnh An tỉnh táo suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng vẫn cự tuyệt bọn họ, cô phải đi về.
⬅ Trước Tiếp ➡