Chương 13
Lưu Viễn vẫn nhớ năm hắn bảy tuổi, bị con trai của Khưu ngự sử xô xuống hồ, tên đó lớn hơn hắn rất nhiều lại biết hắn vừa mới mất mẫu thân, không có ai nương tựa, liền tùy ý khinh nhục hắn.
Lúc đó hắn tuổi còn nhỏ, lại không biết bơi, lúc được cứu lên bờ gần như đã hôn mê, lại có cung nhân không ngừng ấn lên ngực hắn, khiến hắn nôn ra phân nửa nước hồ đã uống vào.
"Nương nương, tỉnh rồi, Tứ hoàng tử tỉnh rồi." Hắn mơ hồ nghe thấy một lão ma ma vui mừng nói, phía sau ma ma đó hình như có cung nữ đang dìu tay một nữ nhân y phục đỏ thẫm đi tới.
Trong cung này, chỉ có Hoàng hậu mới có thể mặc y phục màu sắc tiên diễm như vậy.
Lưu Viễn tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã biết nhìn mặt đoán ý, hắn ho khan không ngừng lại vẫn hướng nữ nhân đó hành lễ, còn bà lại đỡ tay hắn, nói với cung nhân bên cạnh "Mau mang áo choàng của bổn cung đến đây, đừng để Tứ hoàng tử cảm lạnh."
Giọng nói của bà thật dịu dàng, thật êm tai.
Từ sau khi mẫu thân mất, đã rất lâu rồi không có ai quan tâm hắn có lạnh hay không, càng không có ai ôm hắn ấm áp như như vậy.
Lưu Viễn không nhịn được, khẽ gọi "Mẫu hậụ"
Duệ hoàng hậu bản tính lương thiện, lại đã làm mẹ, nhìn thấy đứa nhỏ đáng thương chạc tuổi con trai mình, làm sao lại không muốn che chở. Nên khi áo choàng vừa được mang tới, bà cẩn thận khoác lên người Lưu Viễn, dắt tay hắn đến cung Càn Tường.
Lần đầu tiên Lưu Viễn bước vào một tẩm điện lớn như vậy, xa hoa như vậy, không khỏi trố mắt nhìn xung quanh, tới lúc canh nóng được bưng tới, Duệ hoàng hậu lại kiên nhẫn bón từng thìa cho hắn, còn sai người lấy y phục của Thái tử cho hắn mặc tạm.
Giường rất rộng, chăn rất ấm, còn có mùi hương hoa đào rất thơm.
Hoàn toàn khác biệt so với chiếc giường đơn nhỏ, chiếc chăn ẩm mốc mà hắn vẫn hay nằm.
"Hôm nay, là ai đẩy con xuống hồ?"
"Không phải, là... nhi thần không cẩn thận, tự mình trượt chân, không có ai đẩy cả."
Lưu Viễn theo bản năng phủ nhận, hắn biết nếu khai ra con trai của Khưu ngự sử, ngày tháng sau này sẽ còn khó sống hơn.
Dù sao hắn cũng chỉ là một Hoàng tử thân phận thấp kém, còn chẳng bằng đám nô tài được theo hầu chủ tử tốt. Khưu Triệt lại là con trai cưng của Khưu ngự sử, nhìn sơ cũng biết mọi người sẽ đứng về phía ai.
Trước giờ vẫn luôn là như vậy, Lưu Viễn đã quen rồi.
Duệ hoàng hậu thấy hắn không muốn nói thì cũng không cố ép hỏi, bà chỉ sai người mang thêm điểm tâm vào, nhìn đứa trẻ chỉ bằng tuổi con trai mình lại gầy trơ xương, bà có chút xót xa.
"Chuyện của mẫu thân con, ta có nghe qua."
Lưu Viễn dừng ăn, bỏ bánh xuống, hắn cẩn thận phủi những vụn bánh trên tay rồi mới dè dặt chạm lên tay áo đỏ thẫm của Duệ hoàng hậu, hắn sợ sẽ làm bẩn y phục quý giá của bà, giọng nói nam hài tuy nhỏ nhưng cũng thật kiên định "Mẫu hậu, sau này... người có thể làm mẫu thân của ta không?"
Duệ hoàng hậu không đáp, bà tuy là Hoàng hậu nhưng lại không nắm trong tay quyền trưởng quản lục cung, muốn xin nuôi dưỡng một tiểu Hoàng tử không khó, cái khó là có thể sẽ bị Vệ quý phi phá rối.
Đang lúc bà suy nghĩ thì có cung nữ vào báo Thái tử hôm nay tan học sớm, đã trở về.
Lưu Khởi là Thái tử, tương lai nếu không có gì ngoài ý muốn thì sẽ là trữ quân đời tiếp theo, nên mỗi ngày đều phải theo Thái phó học tập.