⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng khác với vẻ hoang mang sợ sệt nên có, Bùi Trữ Lan lại rất bình tĩnh, thậm chí còn thản nhiên nhìn sắc trời bên ngoài khiến tiểu cung nữ được lệnh canh giữ bên cạnh không khỏi nghi hoặc.
Chỉ là nghi hoặc này không kéo dài được bao lâu thì nàng ta đã nghe thấy tiếng binh đao từ bên ngoài truyền tới, tiểu cung nữ còn chưa kịp phản ứng, cổ đã bị một thanh trường kiếm xuyên qua.
Trước lúc nàng ta lìa đời, hình như còn nghe thấy Thái tử phi đang cảm thán một câụ
"Hoàng triều này... xem ra sắp đổi chủ rồi."
Chỉ một canh giờ, Bùi Nhiễm đã khống chế được toàn bộ Cấm quân trong cung, phàm là kẻ không đầu hàng, hắn đều sẽ giết chết, quân đội Bùi gia gần như một đường giết đến điện Thanh Ngưng của Hoàng đế.
Thế cục trong kinh xoay chuyển, chỉ trong chớp mắt đã đảo ngược thế cờ, từ quân trắng bị vây hãm đã biến thành quân đen bị dồn vào đường cùng.
Trước cổng Thừa An môn, khắp nơi chỉ còn lại tàn quân.
Kẻ chết người bị thương.
"Nhị đệ nếu là đang đợi quân tiếp viện của Vệ thị thì e rằng phải thất vọng rồi, không bằng đệ mau buông tay đầu hàng, ta nhất định sẽ khẩn xin với Phụ hoàng tha tội chết cho đệ."
Mắt phải của Lưu Cảnh đã mù, nửa bên gương mặt đều là huyết nhục mơ hồ, trên người lại còn có không ít vết thương nên khiến bộ dáng của hắn ta lúc đi lại có phần chật vật, khó khăn.
Nhưng hắn ta vẫn nỗ lực đứng thẳng người, giương mắt nhìn nam tử thân mặc khải giáp đang ngồi trên yên ngựa, cười tự giễu "Cần gì phải giả mèo khóc chuột, ngươi hôm nay đã thắng, còn ta đã thua, thua đến không còn đường lui, nên muốn giết thì giết đi, đừng phí lời "
Lưu Khởi giơ roi quất ngựa, đi tới trước mặt Lưu Cảnh, từ trên cao nhìn xuống lại cười như không "Ta sẽ không giết ngươi, niệm tình ngươi năm xưa từng cứu Sương nhi một lần, ta cũng sẽ tha cho toàn bộ người ở phủ Tương vương của ngươi, nhưng những chuyện mà Mẫu phi ngươi đã làm những năm qua, ngươi nhất định phải thay bà ta trả rồi."
Nhìn Lưu Cảnh bị áp giải đi, Lưu Viễn gượng dậy, lau vết máu trên khóe môi, hận ý trong mắt với Lưu Khởi rất rõ ràng.
"Đáng ra ta nên sớm giết nàng, để ngươi dù có thắng cũng không có được thứ ngươi muốn."
Mẫu thân của Lưu Viễn chỉ là một nô tỳ thấp kém bên cạnh Vệ quý phi, ngẫu nhiên được Hoàng đế ân sủng một lần mới sinh ra Lưu Viễn.
Vì là Hoàng tử xuất thân thấp kém nhất nên thường xuyên bị xem thường, sau khi mẫu thân bệnh chết hắn lại càng không nơi nương tựa, thế mà trong cung cũng có một người giống như hắn, cũng mất mẫu thân, lại sống tốt vô cùng.
Chỉ vì đối phương có xuất thân cao quý, có mẫu tộc cường đại, vừa chào đời đã được sắc phong làm Thái tử, nên được người người kính trọng.
Mà trong thâm tâm, chuyện khiến Lưu Viễn ghen tỵ nhất chính là mặc kệ Lưu Khởi có làm gì, tàn độc ra sao, phía sau vĩnh viễn sẽ luôn có một người nguyện ý bao dung tất cả.
Ở nơi tình người lạnh lẽo, luôn phải tranh quyền đoạt lợi này, thế mà lại có một người khác biệt.
Ấm áp như vậy, mềm mại như vậy, giống như là mật ngọt của thế gian. Thế nhưng... tại sao vẫn thuộc về Lưu Khởi chứ?
Dựa vào cái gì mà những thứ tốt đẹp nhất trên đời này luôn xoay quanh Lưu Khởi, Lưu Viễn không can tâm
Lưu Cảnh thì cũng thôi đi, hắn ta chỉ đi theo con đường mà Vệ quý phi đã dọn sẵn, sống như một con rối của bà ta, vốn không có tự do.
Nhưng mẫu thân của Lưu Khởi thì lại không như vậy.


⬅ Trước Tiếp ➡