Cận Quan Quan bị giọng nói của anh kích thích như vậy, thật sự không nhịn được, lúc bắn ra phát ra tiếng ngâm khẽ bằng giọng mũi, bên dưới một dòng nước chảy ra, thấm ướt bàn tay của Hoắc Mộ.
Cận Quan Quan nhìn nước đầy tay anh, có chút sền sệt. Mặt không khỏi có chút đỏ lên.
Sau khi cô lên đỉnh còn có chút thắc mắc, cho nên ánh mắt quyến rũ như tơ nhìn khuôn mặt cô đỏ bừng lên, khẽ nhếch miệng, không nói gì.
Sau khi Hoắc Mộ khiến cô sung sướng một hồi thì thả cô ra, lấy ra một cái khăn tay từ trong túi quần mình, cực kỳ ưu nhã, chậm rãi lau tay cho mình, chiếc khăn trên tay kia lau khô dâm thủy.
Cận Quan Quan cho rằng anh sẽ còn nói gì đó với cô, dù sao cũng làm những chuyện này rồi, kết quả thế nào, kết quả, sau khi Hoắc Mộ lau khô tay thì xếp lại bỏ vào trong túi, như không có việc gì mà rời khỏi phòng thử đồ, dáng vẻ vỗ mông một cái rồi rời đi này, thật khó tưởng tượng ra vừa rồi anh đã làm chuyện gì cầm thú.
Cận Quan Quan ngửi mùi hương của cô ở trong phòng thử đồ này, đột nhiên phát ra một tiếng cười lạnh.
Cô vậy mà có hy vọng với Hoắc Mộ.
Cô cho rằng anh sẽ nói gì đó với mình, hiện tại anh cũng đã có vợ rồi, người sắp kết hôn sẽ nói gì đó với cô sao?
Con người anh tuyệt tình như vậy, năm đó cô cố gắng như thế thi đậu cùng một trường đại học với anh, vui vẻ phấn khởi cùng anh tính toán cho chính mình, sau khi cùng anh lên đại học thì hai người sẽ có cuộc sống thế nào, còn nói với anh vừa tốt nghiệp sẽ kết hôn.
Kết quả bị anh vô tình cắt đứt.
"Cận Quan Quan, thư báo trúng tuyển Harvard của tôi tới rồi. Tôi muốn đến Harvard học, sẽ không cùng cô đến Đại học Thanh Đảo. Cũng không muốn cùng cô tiếp tục dây dưa ở trong nước, tôi có cuộc đời của tôi, mà không phải cùng một con em nhà giàu như cô ở đây chơi bời."
Lúc ấy cô đã làm thế nào? Lúc ấy cô thật sự quỳ xuống cầu xin anh nói không muốn chia tay, cô có thể vì anh mà ra nước ngoài, dù sao nhà cô có tiền như vậy, có thể mua học vị cho cô, cô cũng có thể ra nước ngoài cùng anh, anh đi học ở Harvard, cô cũng có thể đến Harvard học, cho cô cơ hội, cô chắc chắn sẽ cố gắng đuổi kịp bước chân của anh.
Kết quả ra sao, Hoắc Mộ nói ra lời buồn nôn nhất trên đời này, khiến cô sinh ra cảm giác chán ghét đàn ông.
Anh nói: "Trước giờ tôi chưa từng thích cô, cũng không muốn có tương lai gì với cô, giống như tôi từng nói, từ lúc bắt đầu đã không thích phụ nữ ngu như cô. Hai năm này ở bên cô chẳng qua là bởi vì cô tự động lên giường, cởi sạch quần áo trước mặt tôi, ngu hay sao mà không lên, không có một người đàn ông nào lại từ chối phụ nữ tự đưa tới cửa, cho nên tôi mới chơi đùa với cô, bây giờ chán rồi, không muốn tiếp tục nữa."
Cận Quan Quan vốn dĩ còn muốn đấu tranh quay lại với anh, cô không chê, không ngại bị anh chơi đùa, chỉ cần tiếp tục ở bên cô, cô yêu anh đến hết thuốc chữa rồi.