Nếu không phải sau đó nghe nói anh cùng một nữ học bá trong lớp bọn họ cùng đến Harvard, cô có thể sẽ còn đuổi theo.
Từ lúc bắt đầu anh đã thích phụ nữ thông minh, không giống như cô, là đồ ngu ngốc đếm ngược.
Thế nhưng, cô vì anh mà đã liều mạng trở nên tốt hơn, vì đuổi kịp bước chân của anh, nhiều lần nằm viện cũng là bởi vì quá chăm chú đọc sách, cô cũng đã cố gắng như vậy.
Cận Quan Quan nghĩ đến sự ngớ ngẩn trước kia, thật sự bản thân cũng muốn đánh chết chính mình. Nói trước kia yêu anh sâu đậm cỡ não, mấy năm nay không có anh không phải vẫn sống như thường sao?
Cô lấy lại tinh thần muốn mặc váy lại đàng hoàng, nghe thấy giọng nói của anh ở bên ngoài nói với vợ chưa cưới càng cảm thấy mỉa mai.
Cô muốn mặc quần lọt khe vào trước, sau đó lại kéo váy xuống, nhưng cô phát hiện ra quần lọt khe đã không còn ở trên đùi nữa, lúc vừa rồi bị Hoắc Mộ cởi ra, ném qua một bên. Hiện tại xung quanh đều không có dấu vết của quần lọt khe.
Quần lọt khe của cô đi đâu mất rồi? Không phải là bị Hoắc Mộ lấy đi rồi chứ?
Không thể nào, sao có thể bị anh lấy đi được, quần lọt khe của vợ chưa cưới anh nhiều như vậy, sao lại lấy quần lọt khe của cô, thế nhưng vừa rồi chỉ có hai người bọn họ ở đây, quần lọt khe của cô cũng là bị anh cởi ra, không phải anh thì thật sự là không nghĩ ra được là ai.
Cận Quan Quan nhìn hình tình này, dứt khoát không mặc gì cả, cứ như vậy mà đi ra ngoài.
Lúc cô ra khỏi phòng thử đồ thì đã không thấy Hoắc Mộ nữa.
Cô đi ra nghĩ đến điều gì đó, hỏi nhân viên cửa hàng còn đang trông mong chưa lấy lại tinh thần: "Tiểu Ngọc, đôi nam nữ vừa rồi em biết tình hình được bao nhiêu, chiếc áo cưới mà người đàn ông kia chọn cho vợ chưa cưới của anh ta, còn có bộ âu phục anh ta mặc trên người đều không rẻ. Là kiểu cao cấp của tiệm áo cưới chúng ta, anh ta chẳng lẽ thật sự là Tổng giám đốc bá đạo gì đó sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
Dáng vẻ nghèo nàn trước kia của Hoắc Mộ, một cái quần jean giặt đến trắng bệch, có chút rách rưới còn mặc đi mặc lại. Mỗi lần thấy anh đều mặc quần áo đó. Ăn uống túng thiếu, trong túi trên người xưa nay không vượt quá mấy tệ, tình hình trong nhà cô biết, không xa hoa giống như bây giờ, đoán chừng là sau khi ra nước ngoài trở về kiếm được tiền nhỉ.
Người tên là Tiểu Ngọc kia gật đầu như giã tỏi nói: "Đúng thế, đúng thế, em hỏi thăm rồi, người đàn ông đó dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, mở công ty, hơn nữa còn rất nổi tiếng ở thành phố của chúng ta, dựa vào thiết bị điện tử để làm giàu, dù sao thì cụ thể kiếm tiền như thế nào em cũng không biết, em chỉ biết là anh ta rất có tiền, hơn nữa nghe nói vợ anh ta cũng là người có tiền. Thế nào cũng là thiên kim tiểu thư nào đó thôi, hai người bọn họ rất xứng đôi, môn đăng hộ đối."
Cái rắm chó chứ môn đăng hộ đối.
Thiên kim tiểu thư thì xứng đôi với anh ta?