⬅ Trước Tiếp ➡
Cận Quan Quan muốn đẩy anh ra, nhưng anh biết được điểm nhạy cảm của cô, dù sao thì yêu nhiều lần như vậy không phải là làm không, Hoắc Mộ bắt lấy âm vật vuốt ve đến mức bắt đầu sưng lên sung huyết, làm cô đạt đến một điểm, trước mắt đột nhiên hiện lên một vùng ánh sáng trắng, chân cô mềm nhũn, không có cách nào đứng dậy được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
Sau khi Hoắc Mộ nhìn thấy cô đảo mắt một cái, hai ngón tay đột nhiên cắm vào trong huyệt.
"A ---" Tiểu huyệt nhiều năm không có thứ gì cắm vào nên vô cùng chặt, bây giờ hai ngón tay đi vào còn là ngón tay của đàn ông, cho nên chặt đến mức có chút đau, ngón tay Hoắc Mộ đi vào lập tức bị cô kẹp lại thật chặt, rất khó mới nhét vào được.
Hoắc Mộ cảm nhận được điểm này, dáng vẻ tâm tình rất tốt, ngón tay không ngừng chen vào thọc vô rút ra hỏi cô: "Sao lại chặt như thế? Chặt giống như lần đầu tiên em phá thân vậy. Nhiều năm như vậy mà không có đàn ông? Không có đàn ông cắm vào nơi này của em sao?"
Bị giọng nói trầm thấp gợi cảm của anh kích thích, Cận Quan Quan nghĩ đến trước kia lúc hai người bọn họ lên giường, anh luôn ở bên tai cô nói lời kích thích như thế này. Cho nên lúc này không nhịn được, càng cắn chặt tay anh, một luồng cảm giác thoải mái khiến cô không tự chủ được mà kẹp chặt chân, kẹp chặt tay anh.
Cận Quan Quan không nói gì.
Cô cảm thấy là sự sỉ nhục, dù sao nhiều năm như vậy cũng không có đàn ông. Kết quả thế nào, bạn trai cũ cặn bã của mình, có một bà xã xinh đẹp dịu dàng như vậy, chuyện này không phải đại biểu cho việc mình kém bạn trai cũ sao, cho nên cô không nói lời nào.
Nhưng cúi đầu liền thấy một đôi tay trắng nõn sạch sẽ bên dưới lớp lông đen của mình, cô không chịu được nữa, tay bắt lấy eo của Hoắc Mộ, vịn anh mới thể chống đỡ được.
Hoắc Mộ rất hài lòng với cách làm của cô, ngón tay không ngừng đưa vào rút ra, từ đưa ra rút vào với tốc độ chậm khi mới bắt đầu đến sau đó nhanh chóng mà rút ra, anh bắt chước tốc độ của côn thịt ra ra vào vào ở miệng huyệt của cô, bắt đầu móc với tốc độ cao.
Cận Quan Quan không chịu nổi nữa, thoải mái quá đi, đã nhiều năm như vậy rồi, kỹ thuật tay của anh vẫn tuyệt như thế, xem ra là không ít lần chăm sóc bà xã anh.
Sự sảng khoái này khiến cô muốn kêu ra tiếng, nhưng kêu lên ở nơi này quá đáng sợ, cho nên cô cắn chặt cánh môi.
Cô thấy sắp bắn ra rồi, bên ngoài đột nhiên vang lên giọng nói vợ chưa cưới của Hoắc Mộ: "Anh yêu, Hoắc Mộ, anh đang ở đâu vậy? Em tìm anh cả buổi rồi cũng không thấy anh đâu. Chúng ta phải chụp ảnh cưới rồi."
Cận Quan Quan nghe thấy giọng nói này cách mình càng ngày càng gần, bên dưới cắn càng chặt, Hoắc Mộ thấy cô cắn chặt như thế, ngón tay cũng không có cách nào nhúc nhích được, cái tay còn lại vỗ mông cô một cái: "Đồ dâm đãng, thả lỏng một chút, không phải em sắp lên đỉnh bắn ra rồi sao? Kẹp tôi chặt như vậy, làm sao bắn ra được?"

⬅ Trước Tiếp ➡