Hạ Kiều Yến mấp máy miệng, lấy tay đem Tiểu Bảo mang đến trên đầu gối.
Tiểu Bảo làm bộ muốn phản kháng.
Hạ Kiều Yến liếc xéo hắn, lành lạnh nói: Trước khi cùng baba đàm phán, xem chân con trước đã.
Nói xong, Tiểu Bảo liền bị giữ mà ngồi yên, hừ một tiếng rồi để Hạ Kiều Yến ôm.
Hạ Kiều Yến động tác không ôn nhu cầm bàn chân nhỏ mập mạp của Tiểu Bảo mà bắt đầu quan sát miệng vết thương, nhíu nhíu mày, thò tay đem mảnh thủy tinh trên bàn chân nhỏ lấy ra.
Sau đó, từ ngăn kéo nhỏ lấy ra hộp thuốc, xử lý vết thương.
Xử lý xong về sau, như tức giận mà đem Tiểu Bảo để tới ghế sa lon bên cạnh, vòng hai tay trước ngực mà nhìn nhóc.
Tiểu Bảo cũng trợn tròn tròng mắt, không nói một lời mà nhìn Hạ Kiều Yến.
Hai người trừng nhau một lúc.
Hạ Kiều Yến tức giận mà liếc mắt, Thiếu gia, con có thể có thoáng chút thông cảm cho sự vất vả của baba không? Baba vừa mở đầu hội nghị quan trọng đa quốc gia, đã bị người ta điện thoại gọi đi ra giải quyết chuyện của con. Sau đó, con lại ầm ĩ với baba như thế này. Con cảm thấy baba của con sống trên thế giới này mục đích duy nhất là giúp con giải quyết phiền toái hay sao?
Tiểu Bảo ngoan cố giữ cổ nhỏ, không để ý tới Hạ Kiều Yến, dùng ipad nhỏ đánh chữ cũng không có.
Hạ Kiều Yến cũng biết là kết quả này, Con hiện tại nói rõ ràng, đừng bỏ lỡ cơ hội tốt nhất nói chuyện, con lại bắt đầu giày vò, không có ai có nghĩa vụ cưng chiều con. Baba của con yêu cầu cũng không cao, con đưa ra yêu cầu trước, làm tốt baba đáp ứng một cái yêu cầu. Nếu như con không tỉnh ngộ, làm phiền con lên lầu tự kiểm điểm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo bên trên hiện lên trầm tư.
Hạ Kiều Yến dựa vào trên ghế sa lon, chờ phản ứng.
Tiểu Bảo ngón tay nhỏ gõ trên ipad mini cứng nhắc, sau đó theo ghế sô pha bên kia leo đến bên cạnh Hạ Kiều Yến, đem ipad mini đưa tới trước mặt Hạ Kiều Yến.
Hạ Kiều Yến nhìn lướt qua màn hình, trên đó viết: Con muốn bác sĩ Tần chơi với con.
Đáp ứng điều kiện gì?
Tiểu Bảo lộ ra vẻ mặt khó xử, cuối cùng vẫn là cắn răng một cái, dậm chân, ở phía trên đánh một hàng chữ, Con đi đến trường.
Hạ Kiều Yến im lặng mà nhìn xem bốn chữ kia, Con đã thông minh rồi, đi nhà trẻ quá lãng phí thời gian. Còn có, con không muốn nói, đi nhà trẻ cũng vô dụng.
Tiểu Bảo nghe vậy đôi mắt đen láy lẳng lặng nhìn Hạ Kiều Yến, chờ yêu cầu của Hạ Kiều Yến.
Mỗi ngày nói với baba ba câu nói, mỗi câu nói không dưới mười chữ.
Tiểu Bảo cúi đầu xuống, tay nhỏ mập mạp thật khó khăn mà chà xát quần áo của mình.