Hạ Kiều Yến nhàn nhạt nhìn quản gia, tiến vào phòng sách ở tầng hai.
Quản gia nhìn bóng lưng Hạ Kiều Yến, đành phải thở dài.
Hạ Kiều Yến vừa ngồi vào ghế trong phòng sách. Chợt nghe đến một tiếng lại một tiếng thét ngắn ngủi, bén nhọn làm chói tai. Còn thấp thoáng tiếng đổ vỡ đồ đạc.
Hạ Kiều Yến nhắm lại mắt. Mở cửa phòng sách.
Chỉ gần một phút đồng hồ, phòng khách lớn lúc đầu ngay ngắn sạch sẽ đã trở thành bãi rác.
Tất cả đồ vật có thể đập đều đập hư cả.
Tiểu Bảo chân trần trụi. Đi đi lại lại trên thảm đầy vụn thủy tinh.
Quản gia, bảo mẫu, người hầu đi theo phía sau, cũng không dám ngăn Tiểu thiếu gia.
Hạ Kiều Yến mặt lạnh, đứng tại hành lang tầng hai, nhìn Tiểu Bảo ngang ngược.
Đến lúc chân nhỏ trắng nõn bị một mảnh thủy tinh làm bị thương, anh mới mở miệng. Hạ Duy Phi, tiếp tục ầm ĩ, đối với con không có gì tốt!
Hạ Kiều Yến chỉ có tức giận, đến mức gọi thẳng tên Tiểu Bảo.
Thân thể nho nhỏ run rẩy, sau đó đem một cái bình hoa cổ so với nhóc còn cao hơn đẩy ngã xuống đất.
Đồ sứ yếu ớt gặp mặt đất cứng rắn tạo ra tiếng vang trong trẻo.
Bình hoa cổ hơn một ngàn vạn lập tức hỏng rồi.
Tiểu Bảo đứng trong đống bừa bộn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt lại quật cường, giống như khiêu khích nhìn Hạ Kiều Yến.
Hạ Kiều Yến nhíu mày, từng bước một đi xuống dưới.
Tiểu Bảo cả người run rẩy, vẫn là quật cường mà đứng ở nơi đó, mặc kệ trên chân máu ồ ồ chảy ra, vẻ mặt cũng không lộ ra nửa điểm yếu ớt.
Hạ Kiều Yến chậm rãi ngồi trên ghế sa lon, đối với quản gia, bảo mẫu bọn họ khoát tay áo.
Phòng khách to như vậy, rất nhanh cũng chỉ còn lại có hai người.
Hạ Kiều Yến cũng không nhìn chân nhỏ vẫn còn chảy máu, Nói đi, con muốn làm gì?
Tiểu Bảo tức giận bất bình mà lấy ra ipad mini cứng nhắc, gõ một hàng chữ, Cô không quan tâm con!
Cô ấy cũng không phải có bệnh, muốn một đứa tinh khôn nhưng đáng ghét làm gì?! Con nếu không phải là con của baba, thì baba cũng không cần con!
Hạ Kiều Yến vừa dứt lời, chợt nghe đến tiếng thét chói tai.