⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Kiều Yến nhìn đầu nhỏ, than thở nói: Baba đời trước đào phần mộ tổ tiên của con hay là đốt nhà của ông tổ con, lại cho con đến hành hạ baba như thế này. Người ta nuôi một đứa nhóc nghịch ngợm, còn có thể nghe được một tiếng baba. Baba ngược lại rất tốt, trực tiếp có được một đứa nhóc khó hiểu làm người ta phát bực còn thêm cả hay gây sự.
Tiểu Bảo nhìn xem Hạ Kiều Yến, khuôn mặt nhỏ nhắn một mảnh vặn vẹo, vẫn như cũ là không nói gì.
Hạ Kiều Yến đưa tay sờ sờ cái đầu nhỏ xù xù, Được rồi, baba cũng không miễn cưỡng con, con thích như đứa trẻ nghịch nhợm cũng được. Baba thừa dịp tuổi trẻ kiếm chút tiền, về sau cho con phụ trách phá sản. Ai bảo con nói chuyện, con dùng tiền đập chết hắn!
Nói xong, Hạ Kiều Yến vỗ vỗ đầu gối của mình, đứng dậy đã đi ra.
Tiểu Bảo rầu rĩ mà ngồi ở trên ghế sa lon, một chút cũng không có bị baba mình an ủi.
**
Tuần kế tiếp, Tần Dĩ Duyệt vô cùng bận rộ.
Mỗi ngày đều có hai ca bệnh giải phẫu phải xử lý, mỗi ngày bận rộn như chó.
Cô cho rằng sẽ rất khó chịu đựng trong một tuần này, thế mà kỳ dị vượt qua.
Thứ sáu cùng ngày, Tần Dĩ Duyệt ra phòng giải phẫu, lúc này đã hơn chín giờ đêm rồi.
Dù vậy, cô vẫn có tố chất thần kinh bình thường mà lấy điện thoại di động ra, mở ra tin nhắn.
Bên trong có hơn mười người khác nhau gửi cho cô.
Trong đó Dương Nhã Vi là nhiều nhất.
Tần Dĩ Duyệt mở tin nhắn Dương Nhã Vi.
Dĩ Duyệt, cậu có tới hay không?
Tớ khuyên ngươi vẫn là đừng đến, Chu Tử Dương cùng Diệp Thanh đôi cẩu nam nữ kia thật sự quá đáng ghét. Diệp Thanh ở trước mặt chúng ta trắng trợn ân ái đằm thắm, Chu Tử Dương hình như còn có mặt yếu điểm, cùng phối hợp với cô ta.
Diệp Thanh còn nghĩ cách hỏi tình hình của cậu, tớ căn bản không có lý do trả lời cô ta, tớ không biết những bạn học khác có thể nói hay không.
Nghe nói bọn họ cùng đến Tần thành Bệnh Viên khoa não, đến bệnh viện làm phó trưởng khoa. Đậu xanh rau má nó, hai cái đứa tiện nhân không biết xấu hổ thiếu chút nữa làm tớ tức chết!
Tần Dĩ Duyệt không tiếp tục xem tin nhắn nữa, trong ánh mắt kinh ngạc của Tiểu An cùng các y tá bước nhanh trở lại văn phòng.
Đến văn phòng, cô không chịu được nữa. Khó khăn ngồi xuống ghế, cả người không còn sức.
Cô năm nay 26 tuổi, không bạn trai. Bằng cấp công việc không cao.
Cô không biết, cô còn muốn làm bác sĩ ở viện bao lâu.
Thành tích của cô so với bạn học chênh lệch từ lúc tốt nghiệp khoa chính quy đến lúc ra nước ngoài du học. Sau khi về nước trực tiếp làm Phó trưởng khoa của bệnh viện.
⬅ Trước Tiếp ➡