Cô liên tục gõ cửa, nhưng không dám gọi quá lớn tiếng, sợ làm Khương Chước thức giấc.
Trước đó bị anh nhìn thấy dáng vẻ cả người ướt sũng, cô đã xấu hổ không chịu nổi, nếu lại để anh nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình, cô không biết giấu mặt vào đâu mất.
Hơn nữa, ngay cả khi đối mặt với anh hai của Khương Hân, cô cũng không dám xuất hiện với dáng vẻ này
Cô và Khương Hân, còn có anh hai của cô ấy, đều học cùng một trường.
Tiếp xúc lâu với Khương Hân, cô cũng quen biết Khương Tự, sau vài lần tiếp xúc, cô bị sự nhiệt tình, lạc quan của Khương Tự thu hút, có phần không thể tự kiềm chế. Khương Hân nhìn ra tâm ý của cô, vui vẻ muốn tác hợp cho cô và Khương Tự.
Cô thừa nhận, cô đến nhà họ Khương phần lớn là vì Cương Tự.
Nhưng mà, cô không muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của cậụ
Nhưng dù cô có cố gắng gõ cửa thế nào, Khương Hân cũng không có chút phản ứng, thậm chí còn bật âm lượng loa lên mức tối đa ở trong phòng xem phim, hoàn toàn chặn mọi âm thanh bên ngoài.
"Làm sao bây giờ?"
Trình Tư Tư lo lắng, Khương Tự sắp về rồi.
Cô chạy đến cầu thang, nấp sau tường thò đầu ra, nghĩ xem có nên tìm chỗ nào trốn không.
Nhưng khi quay đầu lại thì bị người đàn ông đột nhiên xuất hiện phía sau làm cho giật mình hét lên.
"Xin, xin lỗi…"
Phản ứng đầu tiên của Trình Tư Tư là xin lỗi, đồng thời che mặt mình lại.
Cô bị dọa choáng váng, giống như chỉ cần làm như vậy thì Khương Chước sẽ không nhận ra là cô.
Đúng vậy, người đàn ông trước mặt là anh trai của Khương Hân, Khương Chước
Lúc này Khương Chước đang nhìn cô với vẻ hứng thú, từ trên xuống dưới, hầu như không bỏ sót bất kỳ chỗ nào.
Nhưng ánh mắt anh không hề dơ bẩn, ngược lại giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật
Một lúc lâu sau, Trình Tư Tư mới kịp phản ứng lại hiện tại mình trông thế nào, vì thế vừa xấu hổ vừa vội vàng quay người lại nhưng dù sao cũng là cùng một bộ quần áo, trước hay sau cũng không khác gì nhaụ
Cô biết điều đó, nhưng bây giờ lại không có chỗ nào để trốn, cô buồn bực đến mức khóc ngay tại chỗ.
Nghe thấy tiếng khóc của cô, Khương Chước khẽ cong môi rồi quay lưng lại.
Hình ảnh cuối cùng anh thấy là vòng eo thon mà anh dùng một tay cũng có thể ôm hết của cô, đường cong quyến rũ làm ánh mắt anh nổi lên những cơn sóng dữ dội.
Sóng biển còn chưa kịp rút, ngọn lửa lại bốc cháy hừng hực.
Sự giao hòa giữa nước và lửa, trong mắt anh tạo thành một luồng ánh sáng điên cuồng và nguy hiểm.
Tên của luồng ánh sáng đó là, chiếm hữu
Nhưng trên mặt anh lại tỏ ra như không có chuyện gì, nhẹ nhàng cởi áo ngủ trên người rồi đưa cho cô.
"Anh không nhìn, em mặc cái này vào đi."
Trình Tư Tư đang bất lực khóc nức nở, cô vừa quay đầu lại, thấy một chiếc áo ngủ màu xám được đưa tới, do dự hai giây vẫn chọn nhận lấy, trực tiếp khoác lên người. Dù biết không nên mặc áo ngủ của đàn ông lạ nhưng bây giờ không còn cách nào khác, nó vẫn hơn bộ đồ ngủ trong suốt kia, chỉ cần lướt qua là có thể nhìn thấy hết mọi thứ.
Trên bộ đồ ngủ bằng lụa vẫn còn hơi ấm của Khương Chước, không hiểu sao cả người cô lại nóng lên, nóng đến tận mang tai.
Nhưng đối với cô mà nói, chuyện này không chỉ xấu hổ mà còn rất khó xử
Cô cảm thấy quá mất mặt, hai lần rồi, hai lần xuất hiện trước mặt Khương Chước với dáng vẻ mất mặt như vậy, liệu anh có nghĩ cô là một người phụ nữ phóng đãng, dễ dãi không?
Dù sao, anh cũng là anh cả của nhà họ Khương mà
Cô không muốn để lại ấn tượng xấu với gia đình nhà họ Khương, hơn nữa Khương Chước đối với Khương Hân mà nói, giống như ba vậy.
Đương nhiên Trình Tư Tư cũng xem Khương Chước giống như trưởng bối của mình.