⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mặt Trình Tư Tư lại đỏ bừng không nói nên lời, mãi đến khi anh dời mắt đi, cô mới như bừng tỉnh nhận ra chuyện mình bị mưa làm ướt người, nói cách khác là cô... đã bị anh nhìn thấy
Mặc dù không thực sự nhìn thấy gì nhưng cô vẫn cảm thấy xấu hổ và khó xử.
Dù sao thì chỗ đó cũng quá riêng tư, mà cô lại không phải là người phóng khoáng, cô là kiểu người mà người khác nhìn nhiều hai lần sẽ đỏ mặt, vì vậy dù mặc đủ quần áo trên người, cô vẫn có cảm giác như bị nhìn thấy hết vậy.
Cô lại cẩn thận trốn ra sau lưng Khương Hân.
Mà Khương Chước cũng chú ý đến hành động nhỏ của cô, anh hai nhướng mày, trong mắt như có ánh sáng lóe lên.
"Hôm nay anh không đến công ty sao?"
"Ừ "
Anh gật đầu, không nói thêm gì nữa mà quay người đi lên lầụ
Khoảnh khắc bước lên cầu thang, ánh sáng trong mắt không còn che giấu được nữa, anh hơi nheo mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh khuôn mặt không tì vết, vừa thuần khiết vừa quyến rũ của Trình Tư Tư. Đặc biệt là đôi mắt đó, giống như nai con làm người ta thương xót.
Nghĩ đến đây, anh thấy cổ họng mình hơi khô.
Thế nên anh cúi đầu xuống uống một hớp nước, uống xong lại khẽ thở dài.
Thật muốn nhìn thấy dáng vẻ cô khóc nức nở, không biết sẽ hấp dẫn đến mức nào
Mãi đến khi bóng dáng anh biến mất ở cầu thang tầng hai, Trình Tư Tư mới dám đi ra từ sau Giang Hân, giật lấy chiếc túi vải từ tay cô ấy, lẩm bẩm nói "Đều tại cậu bảo tớ mặc như thế này, giờ thì hay rồi, mất mặt quá đi "
"Sao cậu lại trách tớ chứ?"
Khương Hân tiến lại gần cô, cả người cô ấy dính sát vào cô, không phục nói "Không phải cậu hỏi tớ, anh hai tớ thích người như thế nào sao? Vậy thì tớ phải giúp cậu mặc kiểu mà anh hai tớ thích cứ, ai biết chiếc áo sơ mi này lại mỏng như vậy đâu?"
Nói xong, cô ấy còn trêu chọc lấy tay nâng chỗ đó của Trình Tiểu Tư lên
"Cậu "
Trình Tư Tư lập tức lùi lại, giơ túi vải che trước ngực.
"Cậu là con gái đó, đừng có làm hành động giống như lưu manh được không?"
Nghe cô nói vậy Khương Hân cười khúc khích "Trước mặt tớ mà cậu còn ngại nữa, sợ gì chứ, dáng người đẹp thì phải khoe ra chứ. Đừng nói là đàn ông, tớ là con gái mà nhìn thấy dáng người cậu cũng không nhịn được mà chảy nước miếng, anh hai tớ là đàn ông bình thường, anh ấy chắc chắn sẽ không kiềm chế được."
Trình Tư Tư bĩu môi, nhưng sự thật là, người nhìn thấy không phải là anh hai của Khương Hân, mà là anh cả của cô ấy, Khương Chước.
Giống như biết được nỗi lo lắng của cô, Khương Hân dịu giọng an ủi "Còn anh cả của tớ á, cậu càng không cần phải lo lắng, anh ấy quanh năm không gần nữ sắc, đến giờ vẫn chưa có bạn gái. Hơn nữa, anh cả của tớ là một người cuồng công việc, chắc hẳn anh ấy thích kiểu phụ nữ mạnh mẽ như anh ấy."
"Yên tâm, cậu không phải kiểu mà anh cả tớ thích đâụ"
"Đừng nói nữa, lên lầu trước đi, để tài xế mang hành lý vào là được rồi."
Buổi tối.
Khương Hân nhìn tủ chọn tới chọn lui, cuối cùng cũng chọn được một bộ ngủ mỏng tang, gợi cảm cho Trình Tư Tư.
Cô ấy nói bộ đồ ngủ này được làm từ chất liệu ren trắng tinh khiết, trong suốt, rất hợp với khí chất của cô.
"Anh hai tớ sắp về rồi, cậu phải nắm bắt cơ hội, tốt nhất là tối nay làm xong chuyện đó luôn, ngày mai trực tiếp làm chị dâu tớ."
"Chờ, chờ một chút…"
"Chờ cái gì mà chờ "
Trình Tư Tư bị Khương Hân đẩy ra khỏi phòng, sau đó cô ấy lập tức khóa trái cửa, nhốt cô ở ngoài.
"Khương Hân cậu đừng như vậy, mau mở cửa "
Trình Tư Tư cảm thấy mình mặc bộ đồ ngủ trong suốt này, chẳng khác nào không mặc gì cả, hơn nữa nhà họ Khương không chỉ có anh hai của Khương Hân, còn có anh cả nữa
"Khương Hân "
⬅ Trước Tiếp ➡