⬅ Trước Tiếp ➡
Trước mặt trưởng bối lại ăn mặc không chỉnh tề như vậy, thật sự quá mất mặt
Cô hy vọng bây giờ có thể xuất hiện một khe nứt trên mặt đất, để cô chui xuống, cô không muốn bò lên nữa đâu
"Anh đợi một chút, đợi, đợi em về thay áo."
Khương Chước đưa áo ngủ của mình cho cô, điều đó có nghĩa là hiện tại anh không mặc gì cả, cô càng lúng túng hơn, đến cả nói cũng không nên lời, chỉ có nước mắt cứ không ngừng rơi xuống.
Qua một lúc lâu, cô vẫn cứ như bị đóng đinh tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Cho đến khi nghe thấy tiếng Khương Chước gõ cửa phòng Khương Hân, anh vừa gõ cửa vừa gọi, liên tục mắng Khương Hân quá đáng, không hiểu chuyện.
Nhưng tiếng phim ảnh trong phòng cô ấy rất lớn, âm thanh như muốn lật tung cả mái nhà, làm sao có thể nghe thấy tiếng Khương Chước gọi cô ấy ở cửa chứ.
Cuối cùng, Khương Chước cũng chỉ có thể quay lại nhìn Trình Tư Tư đứng ở phía saụ
"Xin lỗi, là em gái anh không hiểu chuyện, anh thay mặt con bé xin lỗi em."
Trình Tư Tư nghe thấy lời xin lỗi của anh, vẫn xấu hổ đến mức không dám quay đầu lại, chỉ cúi đầu nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ ý bảo việc này không liên quan đến anh.
"Thật xin lỗi, chìa khóa dự phòng cũng ở chỗ con bé, anh không mở cửa được. Hay là em cứ ngồi xuống ghế sofa ở phía trước một lát, đợi con bé mở cửa ra, anh sẽ dạy dỗ nó."
Giọng nói của Khương Chước rất dịu dàng, vừa nghe đã làm người ta có thiện cảm.
Trong lời xin lỗi dịu dàng của anh, Trình Tư Tư dần dần bình tĩnh lại, giơ tay lau đi nước mắt trên mặt, nhìn về phía bộ bàn ghế nhỏ phía trước, từ từ đi tới.
Cô ngồi xuống ở góc ghế sofa, ngẩng mặt rụt rè nhìn về phía Khương Chước đi cùng, nhẹ nhàng nói "Cảm ơn anh Khương, đã làm phiền anh rồi "
"Em và Khương Hân bằng tuổi nhau, con bé gọi anh như thế nào thì em cũng gọi anh như vậy đi, không cần khách sáo."Cám ơn bạn Lưu Nguyệt đã đề cử truyện nha ❤️❤️❤️
Tạm thời lịch đăng chương sẽ là 1chương/ ngày nha mn
Khương Chước đi ngang qua cô, cố tình không nhìn cô để tránh làm cô thêm lúng túng. Anh chỉ lấy một chiếc cốc trên bàn trà, rồi quay người đến trước quầy ở tường, lấy ra một hộp sữa, sau đó rót vào trong cốc.
Anh quay lưng về phía cô nên đương nhiên cô không nhìn thấy bất kỳ động tác nhỏ nào của anh.
Sau khi làm xong anh đưa sữa cho cô, cô lập tức đứng dậy nhận lấy.
"Nghe nói mai hai đứa đi phỏng vấn, bây giờ cũng không còn sớm nữa, cứ tiếp tục như vậy sợ mai dậy tinh thần không tốt. Anh đi dọn dẹp phòng khách, em nhanh chóng ngủ, để mai có thể gặp người phỏng vấn với trạng thái tốt nhất."
Khi nói chuyện, ánh mắt anh chỉ lướt nhẹ qua chứ không dừng lại lâu trên người cô.
Thái độ như vậy giúp Trình Tư Tư cảm thấy thoải mái, trong lòng nghĩ anh quả là một người đàn ông lịch thiệp, biết thông cảm cho sự khó xử và xấu hổ của người khác, sẽ không làm cho người ta cảm thấy khó chịụ
Trình Tư Tư cũng không giả vờ nữa, cô đứng dậy nhỏ giọng hỏi anh "Có phải đã làm phiền anh không?"
"Người đến là khách, em là khách mà Khương Hân mời đến, con bé lại không chăm sóc tốt em, làm anh thấy xấu hổ giùm nó rồi, chỉ là chút chuyện nhỏ thôi, không có gì phiền phức gì cả."
Anh nhẹ nhàng gật đầu với cô, ý bảo cho cô ngồi xuống.
"Anh đi dọn dẹp trước, em uống sữa đi, sẽ dễ ngủ hơn."
Nói xong, anh nhanh chóng đến phòng cho khách dọn dẹp sơ.
Trình Tư Tư nhìn bóng lưng anh khuất dần, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đợi khi anh quay lại, cốc sữa trong tay cô đã uống hết rồi, Khương Chước giả vờ vô tình nhìn qua một chút, lông mày anh hơi nhướng lên, lộ ra một chút hưng phấn khó phát hiện.
Thấy anh quay lại, Trình Tư Tư lập tức đứng dậy "Phòng… phòng cho khách anh dọn xong rồi à?"
⬅ Trước Tiếp ➡