⬅ Trước Tiếp ➡
Còn Trình Tư Tư trước mặt anh như một con thỏ vô hại, cái gì cũng không hiểu, thậm chí còn ngốc nghếch cảm ơn anh.
"Cảm ơn anh Khương Chước, em nhất định sẽ cố gắng "
"Ừm, chờ tin tốt của em."
Sau đó cô tự tin quay người bước đi.
Nụ cười trên mặt Khương Chước cũng trong khoảnh khắc đó trở nên u ám, anh giơ khuỷu tay chống lên bệ cửa sổ xe, ngón tay cái xoa nhẹ lên môi dưới, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng toát lên vẻ thích thú.
"Trình Tư Tư, nếu em tìm được việc thì coi như tôi thua "
Anh khẽ cười, thu hồi tầm mắt rồi khởi động xe.
Hôm nay vì có cuộc họp ở công ty nên Khương Chước về khá muộn.
Vừa vào cửa, trong phòng khách đã truyền đến tiếng Khương Hân đang an ủi Trình Tư Tư.
"Cậu sợ cái gì, cùng lắm thì đến công ty anh tớ làm. Đừng sợ, anh tớ không nói suông đâu, anh ấy đã tự mình mở lời thì chứng tỏ cậu nhất định có thể vào tập đoàn Khương thị làm."
Nhưng mà âm thanh trả lời cô ấy, toàn là tiếng khóc nức nở của Trình Tư Tư.
"Tư Tư, cậu đừng khóc nữa, cậu khóc như vậy tớ cũng khó chịu theo."
"...... "
Khương Chước lặng lẽ thay giày đi vào, Khương Hân vừa thấy anh đã hưng phấn đứng dậy chạy đến.
"Anh, sáng nay anh nói sẽ cho Tư Tư vào nhà công ty chúng ta làm, chuyện này còn tính không?"
Khương Chước nhìn về phía Trình Tư Tư, trả lời khẳng định "Đương nhiên tính rồi "
Nhận được câu trả lời ưng ý, Khương Hân chạy về bên canh Trình Tư Tư "Cậu xem, tớ đã nói rồi mà, anh tớ sẽ không lừa người đâụ Chuyện này không là gì hết á, mấy công ty cậu phỏng vấn sao có thể so được với tập đoàn Khương thị của nhà tớ chứ? Là do bọn họ không có mắt nhìn, Tư Tư cậu đừng để bụng."
Nhưng Trình Tư Tư vẫn nghẹn ngào, cô vừa nói vừa lau nước mắt.
"Nhưng mà có tới tận năm công ty từ chối tớ, chẳng lẽ đều là vấn đề của bọn họ sao, có là do tớ quá kém không?"
"Không cần tự trách mình " Khương Hân chưa kịp nói Khương Chước đã ngắt ngời.
"Hôm qua lúc anh đưa hai đứa đi phỏng vấn, vô tình thấy bản thiết kế của em, anh nhìn ra được em có năng khiếụ Vậy nên sáng nay anh mới gợi ý em có thể đến tập đoàn Khương thị, có đôi khi năng khiếu còn quan trọng hơn kinh nghiệm."
"Anh không ngốc đến mức tuyển một người không có kinh nghiệm làm việc và năng lực tầm thường vào công ty."
Khi nói câu này, thái độ của Khương Chước rất nghiêm túc.
Đúng thật là hôm qua anh vô tình nhìn thấy bản thiết kế của Trình Tư Tư, đối với một sinh viên mới ra trường có thể làm ra bản thiết kế như vậy, quả thật có năng khiếụ
Khương Hân và cô học cùng một chuyên ngành thiết kế nhưng năng lực của cô ấy so với Trình Tư Tư thì kém xa.
Đáng lẽ ra người có năng lực như vậy nhất định sẽ được chào đón.
Nhưng mà thật đáng tiếc, anh đã động tay vào chuyện này, làm gì có ai can đảm dám chống lại quyền thế của tập đoàn Khương thị chứ
"Có, có thật không?"
Trình Tư Tư không nghĩ đến Khương Chước lại khen mình, nước mắt lập tức ngừng rơi.
Khương Chước gật đầu, tiếp tục nói "Lát nữa em gửi bản thiết kế đến cho quản lý bộ phận thiết kế của công ty anh, anh sẽ liên lạc với cô ấy."
"Thật tốt quá "
Khương Hân vui vẻ vỗ tay, trông cô ấy còn vui hơn cả Trình Tư Tư.
Mà Trình Tư Tư cũng biết, nếu lúc này cô từ chối nữa thì thật không biết điềụ
Đang định nói cảm ơn thì đột nhiên tiếng chuông điện thoại của Khương Hân để trên bàn vang lên. Là điện thoại của Khương Tự gọi đến nhưng người nói chuyện đầu dây bên kia lại không phải là Khương Tự.
"Cái gì? Tai nạn xe? "
"Tôi biết rồi, tôi sẽ đến ngay "
Cúp điện thoại, sắc mặt Khương Hân trắng bệch.
⬅ Trước Tiếp ➡