⬅ Trước Tiếp ➡
"Anh ơi, Khương, Khương Tự bị tai nạn xe, bây giờ đang được đưa vào phòng cấp cứu, là bạn anh ấy dùng điện thoại của anh ấy gọi đến."
Nghe xong, Khương Chước lập tức quay người đi ra cửa.
"Đợi em với " Khương Hân như sắp khóc đến nơi, vội vàng đuổi theo anh.
Trình Tư Tư cũng luống cuống, tay chân run rẩy muốn chạy theo nhưng lại bị Khương Chước ngăn lại "Em ở nhà đi, bây giờ vẫn chưa biết tình huống cụ thể của Khương Tự, nếu nghiêm trọng có thể tối nay anh và Khương Hân sẽ không về nhà."
"Đúng vậy " Khương Hân cũng phụ họa nói "Chúng tớ mới là người nhà của anh hai, phải túc trực ở bệnh viện là chuyện đương nhiên, cũng không thể để cậu cũng thức trắng cùng được. Cậu yên tâm, tình huống thế nào tớ sẽ báo cho cậu ngay."
"Nhưng nhưng mà tớ…"
Trình Tư Tư còn chưa kịp nói hết câu, Khương Chước và cô ấy đã đi giày và mở cửa ra ngoài.
Cô bị nhốt sau cánh cửa, dù rất sốt ruột nhưng không thể làm gì được.
Cô cũng muốn đi, cô cũng lo lắng cho Khương Tự, cô cũng muốn túc trực ở bệnh viện vì cậu ấy.
Tại sao không cho cô đi chứ?
Nhưng mà cô cũng biết, Khương Chước và Khương Hân bây giờ cũng rất sốt ruột, cô không muốn lại làm phiền hai người họ.
Chiếc xe ngoài cửa phát ra tiếng khởi động sau đó dần dần đi xa, còn cô chỉ có thể ở lại đây, âm thầm cầu nguyện Khườn Tự bình an vô sự và chờ tin tức của Khương Hân.
Nhưng đợi mấy tiếng đồng hồ, từ đêm khuya rạng sáng, cô vẫn không đợi được tin tức từ bệnh viện.
Cô cũng không dám gọi điện hỏi thăm, chỉ có thể nằm trên giường trằn trọc không ngủ được.
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng xanh vụt qua trước cửa sổ.
Cô lập tức ngồi bật dậy, lúc đầu chỉ thấy tò mò cũng không nghĩ ngợi gì nhiềụ Mà luồng sáng đó cũng chỉ lóe lên rồi biến mất, sau đó không xuất hiện nữa.
Cô tưởng mình hoa mắt nên nhìn nhầm mà thôi.
Vì thế cô lại nằm xuống.
Nhưng mà vừa nằm xuống, cô lại nghe thấy tiếng gõ cửa "Cộc cộc cộc."
Tiếng gõ không nhanh không chậm, hai giây vang một lần, chậm rãi lại quỷ dị.
Gần như trong nháy mắt, da gà trên người Trình Tư Tư nổi hết lên.
Bây giờ trong nhà này chỉ có một mình cô
Ai, là ai đang gõ cửa bên ngoài chứ?
"Cộc… cộc… cộc… cộc…"
Tiếng gõ cửa liên tục vang lên, một tay Trình Tư Tư kéo chăn trùm kín người một tay bịt miệng lại không dám phát ra một tiếng động nào.
Luồng ánh sáng xanh kỳ lạ bên ngoài cửa sổ lại đột nhiên lóe lên lần nữa.
Cô giật mình, cuộn tròn người lại ở đầu giường.
Nhưng rất nhanh ánh sáng xanh ấy lại biến mất, đồng thời tiếng gõ cửa bên ngoài đột nhiên trở nên mãnh liệt hơn.
"Cộc cộc cộc…"
Không còn là tiếng gõ chậm rãi vài giây một lần nữa, tiếng gõ dồn dập như chú ngữ đòi mạng làm Trình Tư Tư càng suy sụp hơn. Cuối cùng không nhịn được nữa cô bật khóc, nhưng vẫn bịt chặt miệng không dám khóc quá to, sợ thứ bên ngoài nghe thấy tiếng động sẽ phá cửa xông vào.
Tiếng gõ cửa dữ dội kéo dài một lúc rồi lại dần yếu đi.
Lúc này, ánh sáng xanh bên ngoài cửa sổ lại sáng lên, lần này không chỉ lóe lên rồi biến mất như lúc nãy, mà nó lại biến thành một luồng ánh sáng rọi thẳng vào người cô, sau khi khóa chặt người cô thì bất động.
"AAAAAAnannan "
Tâm lý của Trình Tư Tư thực sự sụp đổ rồi, đặc biệt là sau khi phát hiện đèn trong nhà không bật được.
Cô như phát điên bật công tắc nguồn trên tường đầu giường nhưng dù thử bao nhiêu lần, đèn trong phòng vẫn không sáng.
Cô không chịu nổi nữa, kéo chăn trùm kín cả người trốn bên trong nức nở.
"Hân Hân… A Tự… Anh Khương Chước... "
"Cứu em, em rất sợ "
"Anh Khương Chước, anh Khương Chước... "
Cô cũng không ngờ, cái tên cô gọi nhiều nhất lại là Khương Chước.
⬅ Trước Tiếp ➡